Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Trống Trải Trăng Ngà



 
 cảm tác thơ Mai hoài Thu: Cõi Vắng

Lặng im nghe tiếng gió ru
Hương nồng nhung nhớ gửi sầu ngàn mây
Chăn hồng chếnh choáng cơn say
Cuộc tình tê dại đong đầy ba thu...


Chơi vơi ôm ấp bóng mờ
Trái tim vụt cháy tàn tro bụi mù
Muộn phiền bao nỗi lo âu
Khóc cười ghê rợn chân cầu hồn ma...

Tháng ngày lặng lẽ đớn đau
Tình hờ khơi lại xa xưa chập chờn
Khứ lai bấu víu trào tuôn
Mười hai năm đã sóng cồn biển dâng...

Mỗi đêm tiếng quạ còn vang
Đâu còn mật ngọt đá vàng thủy chung
Lênh đênh giông bão trập trùng
Yêu thương trĩu nặng cánh rừng hoang vu...

Một đời sương khói âm u
Hồn đau liệm kín nấm mồ cỏ lau
Vô duyên nhạt nhẽo tiếng ca
Mông mênh trống trải trăng ngà mờ soi...!

5.2.2012 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét