Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Trống Giục Nắng Vàng



 
 Ngôi trường xao xuyến bồn chồn
Vôi xanh còn đó ngói son nét vàng
Làn hương thoang thoảng nhẹ nhàng
Gót sen áo trắng lâng lâng má đào...


Nụ cười say những ước mơ
Nhịp đời đẹp quá tôi sao kịp buồn
Ngả mình trên đám cỏ non
Tôi nguyền: Trọn kiếp giữ hồn văn thơ

Thảm nhung mấy bận xác xơ
Lá bàng rơi rụng bơ vơ bao lần
Xuân thu cánh hạc phù vân
Bạn trường mấy lưá tóc dần hết xanh

Hồn xưa réo rắt trên cành
Lá reo trên mặt hồ thanh lững lờ
Trưa im ảo não hững hờ
Nắng vàng thôi thúc tôi ngờ trống vang

Lòng tôi trỗi dậy bóng nàng
Thướt tha yểu điệu mơ màng xa xôi
Mà sao đôi ngả chia phôi
Chân đi nghe động bồi hồi xót xa...!

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Trưa Vắng
2.11.2012 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét