tặng
Iamuasa Nguyễn
Đá em xếp xanh đen tim tím
Tình cuả ai thấm đẫm ngàn
năm
Bâng khuâng chan chưá âm
thầm
Long lanh hạt ngọc trăng rằm
sáng soi...
Bao thương nhớ bồi hồi thổn
thức
Trong giấc mơ ngơ ngác thẫn
thờ
Lăn tăn nước chảy hững hờ
Dưới cầu cá lội lờ đờ sầu
thu...
Thật tàn nhẫn người ta yêu
bạn
Lại lạnh lùng lãnh đạm ngoảnh
đi
Chẳng hề an ủi một lời
Coi như chẳng có bụi rơi
phũ phàng...
Đâu cần nói tơ chùng lỗi
nhịp
Lỗi cuả em chẳng kịp tỏ bầy
Vợ chồng bao nỗi đắng cay
Bao nhiêu đau khổ đoạ đầy
tháng năm...
Hỡi những kẻ âm thầm khờ dại
Trái tim non tê tái đoạn
trường
Rửng rưng mù quáng vội
vàng
Để rồi mỗi ngả bốn phương
đất trời...
Đá em xếp cho ai ích kỷ
Chiếm xác thân và để làm
gì
Trái tim sương giá xa xôi
Tháng năm tầm tã đất trời
đổ mưa...
Giành tất cả nhưng mà
không nói
Miệng nín câm nhoi nhói
xót đau
Năm canh trằn trọc đầm đià
Châu sa lệ nhỏ mịt mù xa
xăm...
Và còn nưã thói quen níu
kéo
Cố ăn xôi đầy đoạ thân
Thật là vô nghiã thời gian
Cỏ nhầu hoa uá ngày xuân
héo tàn...
5.3.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét