Người thiếu phụ phong
sương tuyết lạnh
Xiêm y dài như cánh phượng
bay
Tóc mây loã xoã ngang vai
Làn mi cong ướt Liêu Trai ảo
mờ
Má ửng đỏ đường tơ xao xuyến
Mười búp măng trắng nõn ngọc
ngà
Hương đào ngây ngất mượt
mà
Môi hồng quyến rũ nhạt
nhoà trần ai
Ta thất thểu từ nơi âm phủ
Hồn lang thang phong vũ y
vân
Chơi vơi trước cảnh thanh
tân
Trái tim bấn loạn bần thần
ngẩn ngơ...
Đêm bừng sáng say xưa sàm
sỡ
Giai nhân nhìn bỡ ngỡ hờn
duyên
Dạt dào sóng vỗ vô biên
Lả lơi ong bướm lạc miền
hư vô...
Ôm ghì chặt bên bờ ảo vọng
Hôn cho nhau biển động
sóng cồn
Chìm trong khoái lạc đòi
cơn
Quên đi tất cả nỗi buồn thế
gian...
Bao đau thương chôn vùi
khoả lấp
Ngưạ truy phong bão táp
điên cuồng
Tình ca chắp cánh mênh
mông
Dấn thân lãng mạn canh trường
ái ân....!
cảm tác khi đọc thơ Thi
Nguyên: Rong Chơi Miền Vân Vũ
16.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét