chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Đường Về Xứ Huế
Trăng lu một mảnh Huế mù
sương
Lã chã mưa rơi nặng phố
phường
Thuyền nan sông nước mênh
mông lạnh
Tha thiết tình o đượm má hồng
Môi hường nhấp chén rượu
quỳnh tương
Tiếng sáo trong veo điệu
não nùng
Đàn ai réo rắt sầu thương
tủi
Ớn lạnh hàng cây khóc cố
hương
Đêm tàn sương xuống bến
Vân Lâu
Trầm bổng nôn nao vẳng tiếng
hò
Áo dài tím Huế còn da diết
Tôn Nữ nhớ chồng nức nở mưa...
Đường về xứ Huế có xa
không?
Cách trở non sông dốc chập
chùng
Hải Vân heo hút ngàn mây
phủ
Sương khói mù xa cảnh mịt
mùng
Nam Bình khúc nhạc buồn se
sắt
E ấp kià ai trái mộng đào
Giận hờn quầy quả yêu yêu
quá
Diễm lệ đa tình đẹp thướt
tha
Dù chàng đắng ngọt với
chua cay
Bầm tím đôi môi vẩn đắm
say
Chín bỏ làm mười em gắng
chịu
Một hai sớm tối nghiã vơi
đầy
Gái Huế sắt son dạ với chồng
Dịu dàng nhỏ nhẻ thật là
thương
Quảy gánh du dương kĩu kịt
bán
Chiều về tấp nập bến sông
Hương
Tôi đã trở về khu phố cổ
Thiên đàng một thuở mộng
tơ vương
Hàng cây phượng vĩ còn tươi
thắm
Tà áo trắng bay gió phập
phồng...
15.3.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét