Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 36



Các bậc đàn anh thời tiền chiến có một nét giống nhau là thích làm thơ 7 chữ, Nguyễn Bính và Thâm Tâm là tiêu biểu. Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử, Vũ Hoàng Chương , Hồ Dzech ngoài 7 chữ ra thường là thơ 8 chữ. Theo tôi thơ 8 chữ dễ viết hơn nên phái nữ thời nào cũng rất hăng hái thể thơ này. Riêng Tản Đà thì kiểu nào cụ cũng chơi, qủa là một tay lợi
hại cự phách trong làng thơ. Không phải là hậu sinh khả úy. Tôi may mắn sinh sau nên được thừa hưởng phần nào gia tài các bậc tiền bối để lại, tha hồ mà học tập . Nhưng thật lòng tôi cũng hơi chê các bậc tiền bối còn coi nhẹ thơ lục bát và hình như không thấy cái cao siêu, bác học, siêu hình huyền diệu của thơ song thất lục bát?

Cảm ơn cô Thu Hà đã ngâm thơ Thâm Tâm và thơ của tôi. Thâm Tâm viết 5 khổ 20 câu thơ 7 chữ, tôi cũng nhờ lực hấp dẫn của vũ trụ thông minh mà cảm dịch ra thơ lục bát cũng 5 khổ 20 câu ý lời tâm trạng hoàn toàn khác nhau. Phần thơ Thâm Tâm tôi miễn bình giảng, mà chỉ chú trọng bình giảng giải thích ý nghĩa từng câu chữ bài thơ tôi viết ra thôi.

Buông Xuôi Mái Chèo

Cảm xúc thơ Thâm Tâm: Ngược Gió

Ngay cái tiêu đề đã khác nhau rồi. Thâm Tâm thì “Ngược Gió“ còn tôi thì“ Buông Xuôi Mái Chèo“. Ở đời các bậc hào hoa, giai nhân, tài tử thác là thể phách còn là tinh anh. Các vị đó đa tình, vì không phải là vua chúa lắm cung tần mỹ nữ nhưng các vị đó cũng lắm vợ. Cụ Nguyễn Du nhà ta cũng mấy bà đấy, nhưng chả có bà nào cụ làm thơ tặng. Cụ lại làm thơ về bà Hồ Xuân Hương, khi cụ đã vào tuổi tri thiên mệnh không thể cưới Hồ Xuân Hương làm vợ nên cụ dành cho nàng những vần thơ chan chứa ái tình. Cũng là hiện tượng buông xuôi mái chèo nhân duyên thuận theo máy trời tiền định xếp đặt vậy. Yêu nhau thì nhiều cưới nhau là mấy? Cụ Nguyễn Du dồn tất cả trái tim yêu thuơng của cụ vào cô Vương Thúy Kiều mà ngày nay ta mới có Truyện Kiều bằng thơ lục bát để đọc.

“Ngày mai tôi cũng phải đi
Oanh vàng ủ rũ thầm thì thông reo
Bướm hồng ngơ ngác chân đèo
Dăm người đưa tiễn hắt heo gió lùa“

Đời người ta có 3 phần qúa khứ hiện tại và tương lai. Qúa khứ những cái đã sảy ra, nhưng cái đã biết, vậy nên chỉ coi là những kỷ niệm, kinh nghiệm. Cái đẹp thì trân trọng cái xấu thì buông bỏ. Hiện tại là cái quan trọng, mỗi một phút, một giờ, một tháng, một năm sống sao cho đẹp, cho có ý nghĩa. Tương lai là những cái không thể biết, không nên tốn phí thời giờ lo lắng cho tương lai mà cũng không nên được chăng hay chớ tạm bợ qua ngày mà phải có kế hoạch dự tính cho tương lai.

Đời người nhanh như một giấc ngủ trưa, nói như Trang Tử  chỉ là ánh mặt trời chiếu qua song cửa sổ ngoảnh đi ngoảnh lại đã xế chiều rồi, ai sống được 100 tuổi đâu phải là nhiều nhặn gì?

“Nắng mưa tầm tã bốn mùa
Trần gian thiếu bạn thêu thùa dệt thơ
Sinh nhầm thế kỷ hoang sơ
Ngàn cô trinh nữ đôi bờ tử sinh“

Nếu tôi có ra đi trở về quê hương vĩnh hằng thì trái đất này, trần gian này vẫn không thay đổi vẫn là bốn mùa xuân hạ thu đông tuần tự đuổi theo nhau một vòng tròn xoay vần. Nhưng khi người ta khuất bóng tà huy thì may ra chút tình người còn để lại?

Tình Đời Người Ơi

Hoài Thu trọn vẹn tâm hồn
Trái tim đa cảm vàng son mặn mà
Thu là con cuả mẹ cha
À ơi, tiếng hát bài ca muôn đời

Ái hà bể khổ than ôi!
Mảnh mai phận liễu hoa trôi mịt mù
Hợp tan bao kiếp phù du
Lọc lưà dối trá thâm u lòng người?

Năm canh rầu rĩ mưa rơi
Nhớ người tri kỷ dập góc trời biển khơi
Tao nhân mạc khách chơi vơi
Bao la trời đất người ơi vẫn còn...!

18.1.2011 Lu Hà

Về chuyện sống chết, sinh tử vô thuờng từ lâu tôi đã bàn đến bằng những vần thơ:



Ái Tình Ảo Vọng
cảm dịch thơ Mai Hoài Thu: Dạ Khúc

Anh nghe phiến lá sầu rơi
Hồn thu thổn thức chơi vơi bên đường
Lá vàng lả tả hơi sương
Hoàng hôn mờ mịt vấn vương đoạn trường...

Tháng ngày nối tiếp bi thương
Giấc mơ tàn lụi má hồng phôi phai
Hàng hiên lã chã canh dài
Nhớ nhung sầu muộn trần ai lỡ làng...

Đời buồn giọt lệ dở dang
Bờ vai sương giá trăng vàng lẻ loi
Xung quanh quang cảnh tơi bời
Côn trùng rên rỉ rã rời lòng em...

Trong mơ bóng tối êm đềm
Rượt nhau đuổi bắt bên thềm trăng suông
Yêu tinh ma quỷ gạt lường
Ái tình ảo vọng thê lương não nùng...!

25.5.2012 Lu Hà


Bình Minh Đợi Chờ
Cảm dịch thơ Dương Quân

Sáng nay trời hửng nắng thu
Lá vàng xao xác mây mù sương giăng
Bồi hồi nhớ dải khăn quàng
Cuả người em gái tuổi vàng xinh tươi

Nghẹn ngào từng giọt mưa rơi
Thấm vào lòng đất cho người tình thâm
Đá vàng kể chuyện trăm năm
Còn đây đôi ngả trần duyên tơ lòng

Tưởng đàn dạo khúc yêu thương
Ngờ đâu dây đứt tình trường sầu đưa
Cung thương non nỉ hồn xưa
Gió thu văng vẳng ngẩn ngơ mộng vàng

Nhớ em phố vắng thênh thang
Chia tay sầu đọng ngỡ ngàng muà đông
Tháng năm sóng vỗ phũ phàng
Con thuyền định mệnh dập dàng lô xô

Lạc loài thương cánh hải âu
Bơ vơ giưã biển đôi bờ tử sinh
Gió thu lồng lộng trời xanh
Nắng hồng le lói bình minh đợi chờ…

19.11.2009 Lu Hà



Tình Riêng Mịt Mù

Nghe vang vọng một thời da diết
Sài Gòn Ơi! Thảm thiết tên người
Thơ ngâm kỷ niệm xa xôi
Chiều thu nắng nhạt chơi vơi biển sầu...

Đời thứ lữ dãi dầu phiêu bạt
Ong bướm buồn bát ngát trời mơ
Bần thần xơ xác bơ vơ
Lòng đau như cắt đôi bờ tử sinh...

Đêm bừng tỉnh giật mình sám hối
Ngày và đêm trăn trối như nhau
Không gian tràn ngập âm u
Vành tang nấm mộ vi vu gió luà...

Mưa rả rích đầu bù tóc rối
Căn phòng hoang chôn cõi cô liêu
Men cay rượu đắng nhớ nhiều
Nỗi niềm tâm sự tiêu điều canh thâu...

Muà phượng vĩ sóng sầu biển gọi
Tiếng ve sầu đắm đuối rừng thiêng
Hồn điên lồng lộn ngả nghiêng
Có ai đến gỡ tình riêng mịt mù...!

cảm tác khi đọc thơ Mai Hoài Thu: Hồn Điên
17.11.2012 Lu Hà



“Cảnh đông tàn xuân thiều tình tự
Hồn chập chờn chan chưá thâm sâu
Say xưa như thuở ban đầu
Sông Hương núi Ngự chân cầu nỉ non...“

Xuân thiều tức là thiều quang.
Như cụ Nguyễn Du mô tả :

"Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi."

Ngày Xuân Thiếu Phụ
cảm tác thơ Thi Nguyên: Chim Ăn Ruộng Dâu Tây

Chim bay về ngập cánh đồng
Kià người thiếu phụ má hồng ngẩn ngơ
Bồng lai tiên cảnh hay mơ
Để chim ăn trái hững hờ thế sao?

Nắng vàng lấp ló xanh lơ
Bướm hoa chen chúc lờ đờ xôn xao
Dập dềnh náo nức nôn nao
Dâu tây chín mọng dạt dào tình chim...

Sờ tay nhè nhẹ trái tim
Hồn thơ ngây ngất đi tìm chi đây?
Xuân Hương  một thuở đắm say
Ngày xuân mở hội đu dây dập dìu

Ruộng nhà bỏ ngỏ hắt hiu
Đường thi xướng hoạ mĩ miều thướt tha
Na Uy trời biển la đà
Động tình xuân nữ bốn muà nở hoa.

Chú thích: Nữ thi sĩ Thi Nguyên đã hoạ thơ bà Hồ Xuân Hương bài "Đánh Đu" thành quả dâu tây.

19.3.2012  Lu Hà


“Gọi hoài chẳng thấu thần linh
Phấn hương rơi rụng hành tinh nhạt mờ
Loanh quanh tóc bạc bơ thờ
Ông gìa bà lão hững hờ vào ra“

Khi tôi đã ra đi, bạn đời bạn tình bạn thơ có réo tên Lu Hà mà gọi thì chắc gì đã thấu tới thần linh, tiếng vọng nuối tiếc nhớ thương thấu tới tiên đình?

Gịọt Lệ Trần Ai
Kính thương đại lão Thinh Quang, cây đại thụ của nền văn học Việt Nam

Mắt hoen lệ nhìn trời mưa gió
Buổi hoàng hôn lối  ngõ điêu tàn
Còn đâu trăng sáng hương ngàn
Thiếp đi trước nhé trần gian lạnh lùng

Bậc tiền bối não nùng rung cảm
Tuổi chín mươi buồn thảm Thinh Quang
Ân tình hai chữ tào khang
Chia ly đôi ngả dở dang đoạn trường

Cầu Thiên Chúa dẫn đường vĩnh cửu
Dải ngân hà mưa nhỏ sương sa
Vào ra tựa cửa bóng tà
Anna biền biệt nhạt nhòa lệ rơi!

Hàng đại lão sáng soi muôn thuở
Ánh thiều quang cổ thụ văn chương
Xuân ca biển cả đại dương
Hải âu cánh trắng mênh mông biển trời

Trái tim nóng một thời quan ải
Tiếng thư cưu ân ái vợ chồng
Mới đây mà đã khóc thương
Người đi kẻ ở âm dương cách vời !

Cõi vĩnh phúc xa xôi thăm thẳm
Tình bao la mang tấm thủy chung
Nàng cười mây gió trập trùng
Đầu ta đã bạc rưng rưng giọt sầu!

Xin thắp nén hương lòng phân ưu hiền nội của nhà văn Thinh Quang đã ra đi về nơi nước Chúa.
22.5.2013 Lu Hà

“Ngược xuôi sáu nẻo sa bà
Ba đường ác đạo giang hà than ôi!
Đọc thơ còn thấy bồi hồi
Ái ân tuyệt vọng nổi trôi sông hồ “

Sáu nẻo sa bà là tôi muốn nói đến: Cõi trời, cõi thần ( A-tu-la ), cõi người ta, cõi súc sinh, cõi qủy đói ( ngạ qủy ) và cõi địa ngục.

Tam ác đạo là ba đường dữ : Địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh. Do chúng sanh tạo nhiều ác nghiệp nên lúc mạng chung chiêu cảm ác báo bị đọa trong ba đường dữ chịu nhiều thống khổ đớn đau.


“Mái chèo bọt nước ô hô !
Thuyền tình mất lái sóng xô bến nào?
Tao đàn dang dở ly tao
Trai du gối hạc nghẹn ngào đào xuân…!

13.1.2017 Lu Hà

Bốn câu kết có ý nhắn nhủ cô Trần Thu Hà, Nguyễn Hoài Hương hay các nghệ sĩ ngâm thơ A, B, C v. v… nào đó, sẽ tiếp tục cố gắng ngâm thơ tôi, đừng để tiếng thơ tao đàn dở dang.

1.3.2017 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét