Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Trả Lời Bạn Đọc Lâm Thu Hiền Và Cháu Đặng Linh Chi



- Đặng Linh Chi: Thơ bác Kẻ Sỹ Lương Tâm dài và hay nhỉ! Cháu học cấp 2 nên chưa hiểu hết.
- Lâm Thu Hiền: Thơ của các nhà thơ mậu dịch phải ngả mũ kính chào thơ bác Kẻ Sỹ Lương Tâm đấy!

-Lu Hà: Tuổi cũng cao rồi, nhờ trời mà còn tráng kiện không bị hóa lão lú lẫn. Phải chạy đua với thời gian mà sáng tác và
để lại cho hậu thế những giá trị tinh thần tâm huyết cùa một trái tim đa sầu đa cảm với tha nhân. Khen chê trân trọng hay khinh miệt coi rẻ thì tùy theo lòng người nhân thế hậu sinh. Chỉ biết rằng mình sống hết lòng với mình và tha nhân. Người cộng sản người ta làm ra một bài thơ thì kẻ tung người hứng, họ huy động cả một hệ thống thông tin báo chí đài truyền hình quảng cáo họp báo hội luận liên miên chén thù chén tạc. Rồi giải thưởng tiền bạc bổng lộc hoa rượu ngập bàn. Mình thì trả có cái cóc khô gì. Con cái mình nó cũng bảo ông ấy sống không thực tế suốt ngày cặm cụi làm thơ chả tích sự gì.
Thơ người ta làm ra nhà nước còn đứng ra in, còn mình làm ra có ma nào nó thèm in cho. May mà mình sinh phải thời công nghệ thông tin thì tung lên mạng Facebook, Blogs các trang Web của bạn bè văn nghệ sĩ.
Thế mà tụi Hacker dư luận viên nó cũng hằn học căm tức, nó dày công mày mò truy tìm Password, mật khẩu nó phá cho bằng đu7ợc, nó cướp trắng tài khoản của mình, nó xóa bài của mình. Nó làm cái việc bất nhân vô lương tâm phá mình cũng là cái nghề nghiệp sống của nó. Nó có những ông chủ bà chù công ty truyền thông tuyên giáo quốc doanh trả tiền cho. Nó cần luơng tháng để nuôi vợ nuôi con trả tiền thuê nhà điện nước, đóng học phí cho con nó đi học, nó cũng muốn lạy trời khấn Phật cho con cái nó học giỏi thành tài nở mặt nở mày với mẹ cha ông bà. Sau này đứa trẻ lớn lên nó cũng tự hào có người cha thương con. Con nó cũng chả cần biết cha nó làm cái nghề mạt hạng đốn mạt hacker này là luôn rình rập những giá trị tinh thần của người khác.Chà đạp tài năng, khủng bố tinh thần sáng tạo. Ăn cắp phá quấy, tiêu hủy công sức của người ta chỉ vì kèn cựa hẹp hòi, tiểu nhân theo lệnh thủ trưởng cấp trên, ban lãnh đạo, tổ chức đảng hội nhà văn nhà báo, mặt trận tổ quốc muốn mọi người dân ngu lâu, tha hóa thiểu năng thấp hơn trí đảng, thấp hơn ông quan chính quyền ủy ban để dễ cai trị, để có cơ hội làm giàu sống hơn người. Muốn hơn người thì chỉ còn cách là làm sao cho hàng vạn hàng nghìn nguời kém mình. Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Muốn đảng mạnh quyền lợi bền chặt thì dân phải cực ngu. Càng ngu càng tốt. Cấm đoán Internet, cấm làm thơ, cấm viết văn. Nếu cần cấm dạy luôn cả học và dạy tín sử cho dân chúng nó mất mẹ nguồn gốc đi, mới dễ túm cổ sai bảo. Thơ văn là đặc quyền ưu tiên cho con ông cháu cha và các đồng chí có nhiều cống hiến cho cách mạng.
Đảng không chỉ muốn cai thầu toàn bộ tài nguyên lãnh thổ ruộng đồng bằng mỹ từ toàn dân làm chủ. Dân có 90 triệu người thì ai biết ruộng đồng đất cát tài nguyên nào đâu mà làm chủ, dân tin tưởng trao quyền cho đảng quản lý hộ dân và phân cho họ hàng con cháu quản lý hộ dân và cả suy tư văn hóa tinh thần sáng tạo nghệ thuật cũng cai thầu luôn. Không được làm thơ chui viết văn chui nếu không làm đơn xin phép chính quyền, không được tự do suy tư, nghĩ ngợi mênh mộng. Cứ học thuộc lời ông Hồ dạy ông Mác bảo ông Mao khuyên là khôn rồi, trí tuệ lắm rồi là kim chỉ nam là ngọn hải đăng chỉ đường soi lối.
Cái nghiệp thơ văn mà khi mình động não động tâm thì nó tiết ra những hormone thú cảm và mình tự say tự nghiện như thuốc phiện vậy. Mình chẳng cần cái danh cái tiếng làm quái gì. Mình không phải gi ống loại như nhiều người tâm hồn khô cằn, tri thức tủn mủn mơ ước an ủi chỉ cần làm một bài thơ thôi để thiên thu bất hủ. Có dính vào nghiệp thơ văn thì mới biết, bỏ không được. Mình trót sinh ra mang cái nòi thi nhân nó ngấm vào máu thịt và mình cứ sống theo cái nòi cái giống cái chủng loại của mình. Chết là xong. Hư danh hư vị cũng tan thành mây khói. Hữu danh hữu vị thì coi là chút quà để tặng tha nhân.
Cái ăn cái mặc mình chỉ cần đủ, mình sẵn cái trí cái tâm má cha mẹ ông bà để lại nên mình nhìn trời ngắm đất nhìn nhân tình thế thái mà trầm ngâm suy tư, cái trầm ngâm suy tư là thú cảm của mình nên mình nâng niu trau truốt đóng bộ đóng chùm thơ là tài sản máu thịt nuớc mắt yêu thuơng khổ đau của mình. Mình thấy đó là ý nghĩa mục đich sống của mình. Chỉ có những kẻ trí tuệ thấp lùn do cơ may nào đó mà nó được làm quan to, nó mới say mê vật chất, cái ghế ngồi của nó phải chạm đầu rồng mỗi cen ti mét rát bạc và nó cảm thấy vui hãnh diện hạnh phúc tự hào. Khi cả xã hội nghèo đói bỗng nhiên vợ con nó cổ tay, đầu cổ đội vương miện hoa hậu minh tinh màn bạc, hàng cân vòng vàng ngọc đá qúy nó cũng gồng lên đeo đuợc và hàng nghìn hàng vạn người trầm trồ mơ uớc thì đó cũng là niềm vui hạnh phúc của nó. Với mình những thứ đó tầm thuờng thì với nó thì văn thơ mình cũng tầm thường nên phá hủy tiêu diệt và không thèm đọc. Mình cũng là con người sinh ra giống hệt nó cũng đi hai chân, cũng nói cười ăn ngủ khụ khị nhưng tính nết khác nhau là do trời định vậy. Mỗi thằng sinh ra ở đời mỗi thằng có thú vui niềm đam mê khác nhau, chả ai giống ai cả mới gọi là xã hội. Chỉ thương hại cho những kẻ mình trần thân trụi tiền bạc không, tinh thần trí tuê không, bảo đâu đánh đó, chỉ đâu giết đó, chửi bậy lăng loàn tranh nhau từng khúc xương thừa mà làm hacker, tin tặc, dư luận viên, dân phòng cựu chiến binh bức xúc theo đóm ăn tàn làm bậy mà thôi.
Bây giờ thằng Tàu nó bảo: Này cái đám dân Việt Nam ngu độn kia lãnh tụ của chúng mày ký kết đàng hoàng giấy trắng mực đen Hoàng Sa Trường Sa cho chúng tao. Chúng mày tôn thờ bác Hồ của chúng mày nhưng bác Hồ của chúng mày do người Tàu chúng tao nuôi dạy cho nên mới giỏi giang thánh thần như vậy. Không có nước Tàu nước Nga vĩ đại không có ông Stalin chiếu cố không có bác Mao đùm bọc che chở thì bác Hồ của chúng mày chỉ là con cóc ghẻ thôi. Công ai biến bác Hồ của chúng mày từ con cóc ghẻ thành con công thành Phật sống để mà thờ? Cũng là lãnh tụ của chúng tao là Mao Chủ Tịch và Đặng Tiểu Bình chứ còn ai nữa? Vậy cái đám hải quân tép riu đừng có chửi bậy, ăn nói cho nó đàng hoàng lịch sự với hải quân thiên triều. Chúng mày là những đứa con hoang mất dạy vô giáo dục không biết ông bà cố nội chúng mày là ai à? Cái vòng lẩn quẩn đó mà vẫn chưa tỉnh ra, dân oan khiếu kiện đòi đất đai thì cứ khóc lóc mang cờ đỏ sao vàng muợn bên Phúc Kiến và bác Hồ ơi hãy cứu chúng con với.
Tụi Quang lùn Lệ hấp hùng hổ đứa nào đụng đến bác Hồ tao xé xác mày ra. Cái thằng Lân Thắng nó dám nhìn cái đĩa co in hình bác Hồ nó bữu môi là nó có ý xúc phạm cha gìa dân tộc, xúc phạm nòi giống Lạc Hồng kính yêu bác Hồ lắm lắm. Nên hè nhau dổ mắm tôm cứt đái nhà thằng Lân Thắng. Quang Lùn Lệ méo là chùm băng quần chúng tự phát còn có đặc quyền đặc lợi hơn cả cảnh sát cơ động, công an phải kiêng nể dè dặt. Bọn văn sĩ cò mồi cứ ra rả không có bác Hồ thì làm sao có nước Việt Nam có ô tô xe máy có quần áo đẹp cho chúng mày trưng diện?
Văn thơ chân chính thì chống phá, cứ phải ca ngợi Bác ca ngợi đảng mới có giá trị. Bác Tố Hữu, bác Xuân Diệu, bác Chế Lan Viên ơi! Hãy sống lại tái sinh làm thơ con cóc đi cho phù hợp với trình độ học sinh, sinh viên đại học và đoàn viên, đảng viên, dư luận viên…Như nhà bình luận Nguyễn Hưng Quốc khảng định như đinh đóng cột . Bài thơ con cóc là hay nhất trong lịch sử 4 ngàn năm văn hiến. Lý do: Nhiều người biết tới. Ai cũng thuộc lòng. Vậy hàng triệu thằng đần mất trí nó cũng học thuộc. Cha chả lấy cái thằng thấp nhất làm thước đo thì xã hội nhanh trở về thời đại đồ đá. Đúng là nghệ thuật vị nhân sinh hết ý rồi.
“ Con cóc trong hang
con cóc nhảy ra
Con cóc nhảy ra
con cóc ngồi đấy
Con cóc ngồi đấy
con cóc nhảy đi “

Vậy có hai bài thơ để Thu Hiền và Linh Chi đọc mà suy ngẫm

Hồn Thơ Cách Mạng

Thi sĩ là do bởi tự nhiên
Trăm nghìn cảnh ngộ mới nên duyên
Phải đâu hun đúc từ tư tưởng
Tâm hồn cách mạng chúng tuyên truyền

Chúng bảo nhau rằng ấy ước mơ
Tình yêu cách mạng mới nên thơ
Ăn gian nói dối trò thêu dệt
Tâm địa gian ngoan lũ ác tà

Có một giọng thơ chỉ ngợi ca
Suốt đời đánh trống mõ dô hò
Âm u lệnh đảng gieo vần chữ
Bán rẻ linh hồn lũ quỷ ma

Văn hào thi sĩ cơn mưa sa
Kẻ tát người ngăn ngập ứ trào
Bợ đỡ khom lưng trò sảo trá
Trăm hoa đua nở mẹo Hồ Mao

Chính sách ngu dân bốc nặng mùi
Chủ trương nghị quyết đấm vào tai
Hiểu lầm tăm tối là mưu kế
Lợi kẻ buôn dân hại chín mười...

Dốt nát độc tài xưa tới nay
Đỉnh cao trí tuệ bậc thiên tài
Ngu dân bần cố trò đảng trị
Sự nhiệp vun trồng mãi thế thôi...

Chúng cứ làm thơ để mị dân
Chiến tranh hủy diệt khắp hai miền
Nhẫn tâm lợi dụng lòng yêu nước
Xã hội bầy đàn ôi ! nước non ...

Tinh thần cách mạng chúng ngơị ca
Ngây ngất hương thơ chén rượu đào
Sống chết đuà chơi vì chủ nghiã
Vạn ngàn thân gái gió mưa sa...

Thơ phú văn chương theo luận cương
Sặc mùi đạo đức bại luân thường
Bẻ cong ngòi bút theo quan điểm
Đấu tố phê bình để lập công

Sáu mươi năm lẻ đầy tăm tối
Chẳng được một ngày vui thảnh thơi
Non sông đất nước chìm trong máu
Nuốt hận chôn sầu mưa lệ rơi !

Nhớ lại muà thu rụng lá vàng
Khi hàng phượng vĩ gió tan hương
Từ đâu kéo đến loài sâu đỏ
Sầu thảm miền Nam trụi lá rừng

Đạo tặc lưà nhau cùng đứng dậy
Vùng lên giáo mác gậy tầm vông
Chôn vùi dân tộc vòng nô lệ
Các Mác Lê Nin giấc đại đồng

Từ đó đến nay tuỉ hận sầu
Vành tang khăn trắng quấn trên đầu
Thơ văn ca ngợi niềm vui thú
Thác máu phun trào như ánh hoa...

Hàng triệu trái tim găm mũi dao
Chết trong tư tưởng chết trong mơ
Tâm hồn ma quỷ hoà trong máu
Cách mạng hồn thơ nhuộm máu đào...

2008 Lu Hà



Bàn Tay Sắt

Bàn tay sắt nhẫn tâm vào thế kỷ
Dựng thần quyền lũ ác quỷ sát nhân
Chúng dụ dỗ những tấm lòng trinh bạch
Đưa nhân loài vào mộng tưởng vô luân

Cơn gió chướng thổi từ Âu sang Á
Từ Nga xô qua Trung cộng Việt nam
Nó đảo lộn những kỷ cương giá trị
Quê hương tôi thành chiến điạ hoang tàn

Bao đói khổ bất công và nhục nhã
Vẫn đè lên dân tộc nước non này
Triệu nhân mạng bỗng hoá thành vô nghiã
Nấm mồ chôn cỏ dại dưới chân người….

Bàn tay sắt đã thọc vào tim đảng
Dựng xây nền đạo đức kẻ bất lương
Nuôi dạy trẻ những vần thơ sắt máu
Giết thật nhiều phơi tỏ tấm lòng trung

Bàn tay sắt biến người thành dã thú
Không quê hương không Tổ quốc giống nòi
Yêu Tổ quốc tức là yêu chủ nghiã
Trái tim thương gưỉ gắm chốn xa xôi…

Bàn tay sắt biến người thành vong bản
Khinh rẻ nhân dân ca tụng ngoại bang
Cúi thần phục sát nhân là lãnh tụ
Stalin sống mãi ở trong lòng….

Bàn tay sắt nhúng sâu vào tội ác
Kẻ ăn mày thành ông chủ giàu sang
Những nhân sỹ phút hoá thành phản động
Máu thành sông tưới tắm cánh đồng vàng

Bàn tay sắt cũng chẳng tha Tôn giáo
Phá hủy chuà chiền đập phá kinh luân
Bắt Cha Sứ Thiền Sư giam ngục tối
Khánh kiệt nhân tài triệt hạ văn nhân

Bàn tay sắt chính nó là chuyên chính
Một thằng điên ở sứ sở Nga xô
Thói khốn nạn nên đời y ngắn ngủi
Cộng sản xưa kia u muội tôn thờ

Bàn tay sắt châu Âu đòi chặt bỏ
Đưa nhân loài vào thế kỷ văn minh
Bàn tay sắt Việt nam còn lông lá
Như khỉ vô loài sót lại hành tinh…

2008 Lu Hà

Kẻ S ĩ Lương Tâm là Nickname của Lu Hà trên Facebook
22.12.2015 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét