Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Thơ Tình Chùm 875



Trước Gío Đông
Họa thơ Giang Hoa: Chiều Trên Sông

Ông lão buồn sao cái tổ tông
Xôn xao cò vạc cũng lên đồng
Ăn sương vội vã đồi hoang dại
Sủi bọt mơ màng khúc uốn cong
Sông nước bóng hình rùng rợn qúa
Biển hồ sóng vỗ cánh buồm ròng
Bát cơm manh áo ngồi câu cá
Hiu hắt mảnh đời trước gió đông


6.2.2017 Lu Hà



Lệ Chẳng Vơi
Họa thơ Phi Anh: Cố Nhân

Thơ thẩn ngắm trăng ngóng cổng trời
Trúc mai hiu hắt giọt sương rơi
Hằng nga chẳng đoái hoài nhung nhớ
Vệ nữ la cà khắp chốn nơi
Lưng khọm vào ra tàn muội bám
Tơ lòng co quắp khói lam rời
Nửa đời sầu tủi ôm đàn khóc
Gió Sở mưa Lào lệ chẳng vơi!

5.2.2017 Lu Hà



Cô Nàng Huyền Diệu
tặng người con gái mái tóc bạch kim biết tiếng Việt

Xinh tươi huyền diệu vô cùng
Mắt xanh thăm thẳm Vương Cung chốn nào
Liễu thanh thanh, gợn má đào
Lòng xuân say đắm dạt dào đài trang

Trăm năm duyên nợ thiếp chàng
Nghìn năm lưu luyến xích thằng chỉ xe
Thơ tình thăm hỏi nhắn nhe
Luân hồi chìm nổi sơn khê hẹn chờ

Tần ngần sóng vỡ đôi bờ
Xôn xao cánh nhạn lờ đờ cá bơi
Từ xa như thấy em cười
Nửa đêm lạc mộng lả lơi dịu dàng

Xót xa duyên phận dở dang
Thiên đình ghi sổ mơ màng canh thâu
Canh ba gà gáy mưa ngâu
Bâng khuâng tư lự bóng câu thẹn thùng

Thư cưu trống mái thủy chung
Để lời thệ hải chập chùng biển khơi
Thuyền trăng thấp thoáng chơi vơi
Vẳng nghe gió hú hỡi người trần gian

Bạch kim lõa xõa nồng nàn
Ngọt ngào thỏ thẻ chứa chan điệp hồ
Bình minh gió cuốn ô hô
Bóng nàng tiên nữ khi mô chốn nào?

4.2.2017 Lu Hà




Một Đêm Tâm Sự
cảm hứng với Hoang Thanh Tam Tran

Hoàng Thanh Tâm, chén rượu đào
Nửa đêm dan díu nghẹn ngào chứa chan
Anh hùng phải buổi gian nan
Thiếp chàng bi lụy giang san điêu tàn

Đồng bào cám cảnh bần hàn
Khai thông dân trí muôn vàn mến yêu
Thiết tha má phấn xuân kiều
Mấy lời tâm huyết phiêu diêu bướm hồng

Dìu nhau lên nẻo tiên bồng
Vầng trăng thả lỏng bế bồng Nguyệt Nga
Phải chàng cát sĩ Lu Hà
Trần gian quen thói lân la thơ tình?

Đèn khuya lẻ bóng một mình
Nửa vòng ưu ái hành tình thì thào
Bâng khuâng bịn rịn ly tao
Tiếng gà Đinh Dậu xôn xao gọi người

Thôi đành thục nữ về trời
Mai này gặp lại trọn lời nước non
Ngậm ngùi chim hót véo von
Biển Đông sóng vỗ héo hon cõi lòng

Nhớ thương máu chảy chung dòng
Quê hương xa cách long đong xứ người
Dân ta dở khóc dở cười
Bát cơm manh áo chơi vơi nỗi niềm

Bóng trăng ẻo lả bên thềm
Ngân hà rạo rực vén rèm đợi ai
Phong sương nét ngọc mày ngài
Thướt tha yểu điệu trang đài vẻ hoa

Nhìn nhau lệ chảy châu nhòa
Trăm năm hội ngộ một tòa thiên hương
Nghìn thu sen ngó tơ vương
Bao giờ gặp lại nõn nường còn đây

Chuyện trò đã mấy canh chầy
Tâm đầu ý hợp vui vầy thế thôi
Trái tim cộng hưởng bồi hồi
Cửa lòng hé mở than ôi cánh bèo

Bình minh ngọn gió hắt heo
Trữ La mát rượu chân đèo Tây Thi
Đào Công níu áo thầm thì
An Nam tái hợp đền nghì trúc mai

Chim sa cá lặn hương lài
Để lời thệ hải trâm cài làm tin
Trông theo dáng liễu mải nhìn
Nam Kha giấc mộng giờ thìn chuông reo.

5.2.2017 Lu Hà



Phiêu Diêu Hải Hồ
Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Cánh Chim Dĩ Vãng

Anh lại viết biết bao sầu tủi
Khóc thương em lủi thủi tuyết sương
Nơi miền băng gía vấn vương
Nửa hồn trinh nữ môi hường thoảng bay

Mùi son phấn đắng cay tình ái
Gió mưa gào tê tái quan san
Em đi theo ánh trăng ngàn
Em về én lượn chứa chan xuân hồng

Đàn bướm trắng cánh đồng lúa chín
Hàng thông reo bịn rịn hoài mong
Sông xưa chẳng đổi thay dòng
Chia ly cánh hạc long đong hải hồ

Rứa là hết răng mô bến nhớ
Thuyền vắng người còn chở vầng trăng
Xe tơ rối chỉ xích thằng
Một thiên định mệnh dở dang cung đàn

Mùa sim tím trần gian ảm đạm
Bụi phong trần muôn dặm đường xa
Bình minh khuất bóng dương tà
Hoa sầu liễu héo sa bà khổ đau

Mùa thu đến nát nhàu cây cỏ
Tảng đá buồn ai nhỏ giọt châu
Bâng khuâng phượng vĩ chân cầu
Cúc vàng mấy khóm mái đầu muối tiêu

Gió đông bắc bóng chiều lảo đảo
Ôm ngực ho giông bão hãi hùng
Buông rèm cửa đóng não nùng
Côn trùng rên rỉ chập chùng biển khơi

Anh chẳng rõ từ nơi hoang dã
Thân mai gày trống trả làm sao
Phiêu diêu lạc lõng nơi nao
Biển gầm sóng dữ nghẹn ngào cô đơn

Cứ trằn trọc giận hờn oán trách
Trời già kia đành hạch hồng nhan
Kiếp người sao lắm gian nan
Ngược xuôi tất bật trần gian hững hờ

Đàn ai gảy đôi bờ sinh tử
Sông Nại Hà phu phụ sầu tang
Nửa đêm gặp gỡ thiếp chàng
Canh ba gà gáy vội vàng ly tao

Tay níu kéo yếm đào ướt đẫm
Mưa chẳng tha thăm thắm trời cao
Ôm ghì chẳng chịu rời nhau
Thiên lôi sấm chớp mau mau dứt tình!

5.2.2017 Lu Hà










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét