Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Tâm Sự Thơ Với Trà Hoa Nữ



Hình như Quách Lan Anh lấy bút danh là Trà Hoa Nữ? Trà Hoa Nữ một cái tên rất tiểu thuyết và lãng mạn vô cùng. Vậy tôi đã rất cảm tình ngay với cả người và cái tên. Cô đã làm một bài thơ tự do có nội dung tâm tư sâu sắc khiến tôi xúc động bồi hồi. Thấy nên muốn tâm sự bàn luận với cô đôi chút về mặt nghệ thuật.


Tuổi 40

Em chẳng còn non trẻ nữa đâu anh
Mái tóc xanh giờ thêm vài sợi bạc
Lúng liếng mắt cười khi nghe anh hát
Thời ấy xa rồi...thời ấy tuổi đôi mươi!

Thời ấy em là cô gái hay cười
Ngây ngô trẻ con giận hờn vô cớ
Thoắt vui buồn...má ửng hồng xấu hổ
Chạm ánh nhìn say đắm anh trao!

Em bây giờ...màu mắt cũng xanh xao
Thêm chút ưu tư nụ cười chẳng giòn tan nữa
Tuổi 40 chẳng trông vẫn chạy về gõ cửa
Thêm chút mặn mà...em nồng thắm trong anh!

Tuổi 40...kí ức vẫn còn xanh
Bớt yêu mình...nghĩ cho người nhiều hơn một chút
Hạnh phúc là khi bước chân mình hẫng hụt
Một bàn tay nào nắm lấy một bàn tay!

Trà Hoa Nữ

-Lu Hà:

Ý tưởng hay lắm, nhưng thực lòng Lu Hà không muốn ca ngợi nhiều về bài thơ này. Bởi cớ sao? Bởi vì cô Trà Hoa Nữ cũng mới chỉ quan tâm đến cách gieo vần nối chữ ở chữ cuối cùng trong câu nhưng cô không chịu quy định theo số chữ nhất định ví dụ như tất cả bài thơ nên là 5 chữ, 7 chữ hay tất cả là 8 chữ. Chế Lan Viên cũng hay viết như vậy, số chữ không hạn định như cô. Cũng có thể rất nhiều người thích như vậy, nhưng riêng tôi lại không thích. Còn về mặt tâm hồn ý tưởng của Trà Hoa Nữ thì tuyệt vời rồi, Lu Hà này rất yêu mến ngưỡng mộ. Đôi dòng thành thực bày tỏ suy nghĩ của mình, tuy thẩm mỹ nghệ thuật thơ phú có khác với mình thì đừng giận nhé cô em. Có thể vì muốn bày tỏ tấm lòng của mình với cô em, Lu Hà sẽ phóng tác ra một bài thơ lục bát hay song thất làm kỷ niệm.

Vậy cô có muốn kết bạn với một nguời thẳng thắn bộc trực chân thành dám bày tỏ ý nghĩ của mình với cô từ tấm lòng thành thực mà không sợ cô em giận hay cô muốn kết bạn tin tưởng với một nguời lúc nào cũng chỉ khen cô ngất trời thì tùy cô. Riêng tôi rất thích cô và thấy cô đáng yêu lắm. Tôi muốn chúng ta nên học 7 vị thất hiền ngày xưa trong rừng trúc bàn bạc đàm thoại về thơ.

-Trà Hoa Nữ:

Cảm ơn anh Lu Hà đã góp ý. Đúng là thơ thì phải có luật nhưng Trà không chú ý nhiều! Vẫn viết theo cảm xúc. Còn khen hay chê là cảm nhận của mỗi người. Khen em em cảm ơn và chê em em càng cảm ơn nhiều hơn bởi có vậy em mới tiến bộ được. Anh Lu Hà cũng yên tâm là Trà Hoa Nữ đủ thông minh để biết đâu là lời khen chân thành và đâu là lời xã giao. Và quan trọng Trà biết mình là ai! Mong được anh chỉ giáo nhiều hơn ạ!

-Lu Hà:
Như vậy em là người để cho anh thầm yêu trộm nhớ rồi đó. Kiếp sau hay vài trăm năm sau ta sẽ gặp lại nhau nhé. Mái tóc có thể bạc phơ như ông cụ tiên nhân đạo cốt và hỏi em: Hẳn đằng ấy còn nhớ bài thơ năm xưa chứ? Trà Hoa Nữ có thể là một lão bà bà lụ khụ rụng hết cả răng móm mém cười trả lời: Gái gìa này tuy ngót trăm tuổi rồi, nhưng làm sao mà dám quên thơ ông được kia chứ.

Chỉ nghĩ như vậy thôi mà lòng anh đã dạt dào ngây ngất nổi hứng lên làm bài thơ kỷ niệm cho cuộc giao hoan mộng tưởng vi vô này.

Bóng Dừa Liễu Xanh
viết tặng Trà Hoa Nữ khi đọc bài: Tuổi 40

Bốn mươi lã chã đầm đìa
Cành mai chớm nở trau tria nụ hồng
Tuổi hồng sóng nước bềnh bồng
Nỉ non đàn hạc cánh đồng cỏ tươi

Nôn nao xuân đến hoa cười
Bướm ong dìu dặt lả lơi nắng vàng
Tóc nâu óng ả dịu dàng
Cái oanh thỏ thẻ cô nàng kia ơi!

Có người ở cuối chân trời
Sáu muơi tuổi vẫn yêu đời nhớ cô
Thuyền tình lướt sóng lô nhô
Chiều lam khói tỏa điệp hồ ngẩn ngơ

Nửa đêm lạc nẻo trăng mơ
Tiên nga chờ đợi bên bờ đào nguyên
Long lanh ánh mắt thuyền quyên
Nghẹn ngào giọt lệ lời nguyền năm xưa

Sông Huơng núi Ngự hay chưa
Nghìn thu vằng vặc bóng dừa liễu xanh
Tràng An xa cách thôi đành
Chinh nhân vó ngựa kinh thành mờ xa!

6.3.2015 Lu Hà

-Trà Hoa Nữ
Vô duyên chẳng gặp kiếp này
Cũng đừng mong được cầm tay suối vàng!
Hai ta duyên phận bẽ bàng
Đừng vương vấn nữa đừng màng kết duyên
Chưa từng ước nguyện thề nguyền
Làm sao mà nhớ mối duyên hả người!
Kiếp sau có gặp cũng cười
Nhìn nhau xa lạ chuyện đời nhé ai!
Lu Hà huynh!

-Lu Hà:
Hay, hay lắm, em viết rất hay. Anh rất thích bài lục bát dí dỏm này bông lơn kiêu sa đỏng đảnh này. Đằng nào cũng bỏ công sức ra làm thơ em ạ. Anh vẫn khuyên em Trà Hoa Nữ hãy cố gắng quan tâm nhiều đến làm thơ có luật nhé. Còn thơ tự do cũng làm nhưng nên in ít phiên phiến thôi. Hãy tin lời anh, nhân bảo như thần bảo: Chịu khó làm thơ có luật thiên hạ dễ nhớ dễ bảo quản lưu truyền cho hậu thế em ạ. Còn em muốn làm đẹp lòng quần chúng công nông, toàn thể nhân dân lao động, cho lứa tuổi trẻ học sinh sinh viên Việt Nam thì em cứ làm thật nhiều thơ tự do vào, thoải mái rong chơi phù phiếm nhàn tản cho vui.

Ngày xưa truớc năm 1945 đã sảy ra cuộc tranh luận giữa hai phái nghệ thuật vị nghệ thuật và nghệ thuật vị nhân sinh. Tản Đà lúc đầu cũng không chấp nhận cả làm thơ 8 chữ theo nguyên tắc đổi thanh. Còn thơ tự do vô thuởng chẳng ai dám nghĩ tới.  Trong cải cách ruộng đất có anh chàng Hữu Loan nổ phát súng đầu tiên về bài thơ tự do và đuợc các chú bộ đội vệ quốc đoàn phần lớn mới biết đọc biết viết rất thích.

Nếu em cứ say mê làm thơ tự do cái đó là tình cảm niềm vui của riêng em anh rất tôn trọng và hiện nay nhiều người cũng thích như vậy, họ sẽ khen tặng em nhấn nhiều like cho em, còn anh không khen và chỉ biết im lặng thở dài, một nỗi buồn man mát thiên thu. Anh có qúy như em gái và biết được khả năng dồi dào tư duy tâm hồn nghệ sĩ của em, nên anh mới thẳng ruột ngựa tâm sự nỗi lòng anh như vậy. Anh sẽ được lợi gì? Chả lợi lộc gì hết, có khi còn bị thiên hạ ném đá khinh bỉ cười nhạo báng anh: Ốc không mang nổi mình ốc còn khuyên với chẳng nhủ. Rõ Lu Hà là ngã hâm, chả tiến bộ thức thời theo trào lưu kỹ thuật văn minh dân chủ tự do hội nhập thế giới, lão Lu Hà bảo thủ lạc hậu bỏ sừ.

Anh chỉ khen tặng em riệng phần ý tưởng tâm hồn thơ em gửi gắm trong đó, nếu có thể anh cảm tác cảm xúc mở rộng ra thành bài lục bát hay song thất lục bát tặng em, còn phương pháp nghệ thuật thơ tự do không hợp với tính nết của anh, nên anh bày tỏ thực lòng anh không thể lừa dối em khen em để lấy lòng.

Bởi vì anh thích em và anh muốn em quan tâm đến anh và rèn luyện làm thơ có luật với anh cho vui. Anh ích kỷ tầm thường cá nhân như vậy đó, không lẽ em không ưa anh?

Bởi vì anh quá coi trọng chữ nghĩa luật lệ khắt khe với mình và cả với người mình yêu mến?

Nếu em làm cả thơ đường luật thì càng tốt để anh xướng họa cho vui. Lâu lắm anh không làm thơ đường.

Cả đời anh Lu Hà chỉ làm có 2 bài thơ tự do khi anh khóc: một bài khóc cha và một bài khóc về một mối tình. Cứ suy nghĩ miên man mà khóc ra thơ thôi giống như Hữu Loan vậy. Đôi dòng tâm sự dành cho riêng em. Còn thiên hạ, nếu muốn đọc những dòng tâm huyết máu thịt này cũng không sao? Ai hỏi gì vặn vẹo gì chuyện củ hành củ tỏi, anh sẽ lờ đi không trả lời coi họ như liệt sĩ mà thôi, không quen biết thế thôi. Anh cho họ quyền đọc ké, nhưng không hoan nghênh vì tình cảm tâm tư về thơ chỉ muốn dành riêng cho một mình em. Anh ích kỷ cá nhân và chả có tinh thần tập thể tí nào phải không em?

Ha ha ha! Anh tán tỉnh em như vậy đó cay đắng thâm trầm ích kỷ sầu tư cho kiếp sau. Kiếp này em có phải vợ anh đâu mà theo phải thuận theo chữ tòng. Chàng thích làm thơ có luật thiếp cũng chiều lòng mà cố noi theo?

“ Sông Thương chẳng vẹn chữ tòng
Tại ai há dám phụ lòng cố nhân? “


Thiếp có phải là vợ chàng đâu? Mà có muốn cầu hôn chắc gì thiếp đã chịu, thiếp là cành vành lá ngọc không phải dễ đâu nghe.

Thiếp cứ làm thơ tự do cho thoả cánh bằng tung gió, trải rộng dài tâm hồn với mọi nguời yêu thơ cho thảm thơ dân tộc nhiều hương hoa sắc thơm cỏ lạ. Còn chàng cứ khắc khổ theo luật thì đời chàng sẽ khô héo tàn lụi dần, chết dần chết mòn đi mà thôi.

Đúng như em nói: Anh và em vô duyên chẳng gặp kiếp này, mà nên vợ nên chồng tào khang Châu Trần. Vậy là anh buồn lắm mà chỉ có thơ thôi Trà Hoa Nữ ơi!

Tính anh hay thơ anh chỉ viết thư tình cho em người con gái một ngàn năm về trước. Bao lời non nỉ bày tỏ về thơ và nghệ thuật cho người bạn tri kỷ tri bỉ tri âm cứ tuởng như là Bá Nha và Chung Tử Kỳ,
Luơng Sơn Bá  và Chúc Anh Đài vậy mà còn chút dư âm vang vọng đến hôm nay. Tính anh đa tình lắm em ạ. Còn bao cô gái nữa sắc nước nghiêng thành không kém gì em, anh còn phải quan tâm săn sóc đến họ, làm thơ tặng họ nữa chứ? Tình anh trải dài từ quê huơng miền trung du Bắc bộ có rừng cọ đồi chè mênh mông bát ngát có hoa trà nữ , màu tím hoa sim sang Thái Lan, qua Singapur, Đài Loan, Hà Nội, Huế, Sài Gòn, châu Âu, châu Mỹ, Úc , Bangdalesh vân vân và vân vân. Các nàng đang khao khát đợi anh đó. Vậy thư đã dài anh đành phải kết thúc vậy thôi nghe em.

Không có anh vào trang em đã có nhiều người đàn ông khác đang háo hức muốn làm thơ tặng em và nhiều nguời bạn gái nữa kia mà? Vậy đừng buồn thư tâm tình của anh quá ngắn nhé nghe em. Hẹn lúc khác anh sẽ quay lại tâm sự thật nhiều, nhiều nữa.

Thật ra nhiều người đàn ông khác họ cũng mong anh biến nhanh đi cho rảnh, khuất mắt họ, thư anh gửi cho em làm họ sôi tiết canh vịt lên. Anh đừng nên có lả lướt thơ phú thương thương ái ái nhiều qúa với em như thế. Ngộ nhỡ ra em mủi lòng thật, em phải lòng anh, rồi sẽ sảy ra sự ưu ái của em với anh nhiều quá thì sao? Thì dĩ nhiên em sẽ sao nhãng họ đi. Mà chắc gì họ chấp nhận thơ anh đủ sức làm em mủi lòng? Họ tin họ thừa khả năng trí tuệ trình độ chinh phục trái tim đàn bà cao siêu, sẽ làm trái tim ra tan ra thành nước, làm em mủi lòng hơn anh? Anh là cái thá gì? Bằng chứng thiên hạ sẽ tranh nhau lăn xả vào nhấn chuột like cho một vài ngã cộm cán nào đó về thơ tình yêu còn ngã Lu Hà này thì để trống trơn cho bõ tức cho hả cơn giận nhồi máu cơ tim, máu não phổi?

Trước khi chia tay anh tặng em gái bài thơ làm kỷ ni ệm. Không biết lần sau gặp lại anh còn cảm hứng thi phú với em không? Có trời mới biết.

Nhịp Cầu Kim Ô
viết tặng Trà Hoa Nữ

Nghìn năm trước làm sao biết được
Đường trần ai lạc bước xa xôi
Thư cưu trống mái cặp đôi
Bờ sông Dương Tử bồi hồi mãi thôi

Trà hoa nữ luân hồi trôi nổi
Sóng triều dâng đắm đuối chơi vơi
Bướm ong dìu dặt lả lơi
Tình quân biền biệt nghẹn lời nước non

Bởi kiếp phận môi son chỉ thắm
Cách xa nhau vạn dặm trùng dương
Vần xoay thế kỷ vô thường
Tìm trong giấc mộng vấn vương u hoài

Rượu cứ rót đêm dài nến rỏ
Cánh nhạn thơ hận thuở ly tao
Tiếng lòng nao nức xôn xao
Trái tim nóng bỏng nghẹn ngào châu sa

Chẳng gặp mặt măn mà thương ái
Nửa hồn mây tê tái canh thâu
Vẳng nghe gió hú mưa ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ nhịp cầu kim ô

Duyên hội ngộ sông hồ non nước
Bến Trữ La ngày trước còn đây
Tây Thi lã chã vơi đầy
Lu Hà thổn thức ngất ngây vì tình!

6.3.2015 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét