Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 20

Trường Ca Bi Kịch Loài Rắn Bò
Cảm tác từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức phần 7

Kẻ bần tiện làm sao hào hiệp
Nhỏ hay to kìm kẹp trái tim
Phải đâu phụng phệ mà tìm
Chính là teo não lim dim rắn trườn


Bị nguyền rủa oán hờn vạn kỷ
Buổi sinh thời nhân thế đất trời
Đàn bà nhẹ dạ lả lơi
Trái lời Chúa dặn tả tơi kiếp đời

Ăn trái cấm xui người lầm lạc
Qủy Satan độc ác lạc loài
Phải bò bằng bụng mãi hoài
Bùn nhơ cống rãnh dằng dai thân dài

Dáng lươn lẹo cắm cài nọc độc
Chúa nhét vào thảm khốc trần ai
Theo chân nối gót độc tài
Gian manh thâm hiểm lang sài kém chi

Bầy ong lượn xầm xì lũ kiến
Nọc tiết ra dâng hiến xác thân
Khuyển nhung dê chó vô thần
Dã nhân cầm thú vô luân hại người

Trẫm đã hiểu lời ngươi trình tấu
Thần cá hồi ý thấu trời cao
Đầu người phần bảy chứ sao ?
Thân hình hòa hợp dạt dào tình thương

Nhưng vẫn có bất lương khôn dại
Không đều nhau tê tái hoàng hôn
Mênh mông thánh thiện linh hồn
Miệt mài học tập bồn chồn thi nhân

Kẻ vô học tâm thần điên đảo
Trán thấp lùn nhốn nháo bon chen
Thờn bơn méo miệng thì khen
Tận cùng giai cấp thổi kèn bắc loa

Người cùng khổ ba hoa xích thố
Ánh mắt nhìn thô lố con ngươi
Ranh ma tính đếm nụ cười
Lập trình quy chế chuột dơi bầy đàn

Hay rỉa rói dã man vô cảm
Thích phê bình do thám suy bì
Đấu tranh tận diệt bất thì
Chấp hành kỷ luật chu di tiệt giòng

Thân nhân tốt thong dong khuyển mã
Con cháu ông cụ cả mà ra
Chấp hành mệnh lệnh đảng ra
Giết người cũng đựợc miễn là tận trung

Nền đạo đức rợn rùng nhân loại
Đầu bé ti thuốc xái hơn người
Đỉnh cao trí tuệ đười ươi
Tanh hôi máu chó nực cười táo lê

Trò học thuyết ngồi lê mách lẻo
Kim chỉ nam lẽo đẽo bám hoài
Diễn văn muôn thuở lai nhai
Sao đi chép lại điếc tai nhân quần

Án bỏ túi chia phần xôi thịt
Người chết oan đớp hít xác hôi
Huân chương bằng rỏm ghế ngồi
Tượng đài ngất nghểu than ôi bản làng

Nước ao đục bẽ bàng rô diếc
Mắt mù loà tai điếc cắn câu
Loài tôm đội cứt trên đầu
Làm sao hiểu được tinh cầu ngày nay

Cá voi lớn ai hay há miệng
Tự nhiên cho từng miếng ăn ngon
Vinh quang biển cả nước non
Dồi dào thực phẩm sống còn tài nguyên

Hỡi những kẻ lợi quyền trước mắt
Tranh giành nhau xiết chặt ăn chia
Yết Kiêu Dã Tượng trông kìa
Thủy cung thân thiết đầm đìa lệ rơi!

Quan tước thưởng nghẹn lời như thế
Chúng hạ thân hai kẻ mồ côi
Học hành chữ nghĩa lôi thôi
Dám đâu mơ tưởng ghế ngồi chức cao

Còn các bậc anh hào sáng gía
Trước lo xa thiên hạ vui sau
Trọn tài lương đống theo nhau
Đền ơn xã tắc vàng thau tỏ bầy.

13.11.2016 Lu Hà



Trường Ca Anh Hùng Thảo Khấu
Cảm tác từ trường ca cập thời của paul Nguyễn Hoàng Đức phần 8

Xã hội đen trở thành hảo hán
Anh chị thường ăn chặn cướp ngày
Hội phường bất mãn thẳng ngay
Giật đồ sinh nhật chân tay lẹ làng

Cơ thể học thênh thang học vấn
Cái đầu là bộ phận tư duy
Nằm trên đỉnh chóp nghĩ suy
Lập trình kế hoạch  phát huy sở trường

Nghịch lý thay bốn phương tiến bộ
Coi rẻ đầu  biện hộ chân tay
Biến thành bi kịch thảm thay
Lãnh tụ trí trá vần xoay sòng đời

Lương Sơn Bạc chọn nơi tụ nghĩa
Tống Giang kia gầm rú một phương
Bạn bè thủ hạ hoành dương
Thế thiên hành đạo đại vương chiêng cồng

Cập Thời Vũ Tống Công Minh ấy
Đảng cướp chiêu mộ lấy lục lâm
Xá chi tể tướng đái dầm
Cao Cầu Thái Úy  hoang dâm bạo tàn

Đồ sinh nhật vô luân bất nghĩa
Triều Cái liền phục rượu cướp luôn
Lưu Đường Ngô Dụng mau chuồn
Ai hay Bạch Thắng tài khôn lỡ làng

Việc bại lộ vội vàng tẩu tán
Lấy đầm lầy kết bạn tương tri
Một trăm linh tám xầm xì
Phô trương thanh thế sân si quản gì

Quân điếu phạt ù lỳ thất thế
Triều Đình thua lập kế chiêu an
Mưu mô phủ dụ phong quan
Chuột dơi hám lợi dã đàn lao xao

Đánh Phương Lạp anh hào đọ sức
Tưởng mình hay khó nhọc bán mình
Than ôi cho Tống Công Minh
Cái đầu bé nhỏ nghĩa tình đệ huynh

Kìa Từ Hải màn huỳnh trướng gấm
Nghe Thúy Kiều tự đấm mặt mình
Kiêu hùng chết đứng thất kinh
Hàng thần lơ láo triều đình khinh khi

Cao Thái Úy cười khì đắc ý
Đá cầu ôm ngọc tỷ gian manh
Tống triều hủ bại tranh giành
Võ Tòng Lỗ Đạt thôi đành thiền tu

Nền cộng hòa vi vu gió thổi
Đời tự do đánh đổi xích xiềng
U mê tăm tối củ riềng
Tiết canh dồi chó hùm thiêng cũng hèn.

13.11.2016 Lu Hà



Trường Ca Nô Tài Và Ông Chủ Tư Duy
cảm đối từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức khúc 130

Tâu bệ hạ nhờ môn triết học
Thần hiểu đời khó nhọc vươn lên
Nhân loài vấn hỏi thường xuyên
Nắng mưa sấm sét thiên nhiên tìm tòi

Bởi khoa học hẹp hòi cảm xúc
Vẫn trước sau thúc giục suy tư
Khinh khi giáo huấn chương từ
Kinh thi mọt sách ậm ừ rỗng suông

Như giọt nước theo sông ra biển
Từ thượng nguồn dâng hiến cho ta
Đỉnh cao nguyên lý quan hà
Chảy về chỗ trũng ấy là tư duy

Không giới hạn biên thùy chia cắt
Lô gích kia dìu dắt linh hồn
Chiều tà ánh sáng hoàng hôn
Thủy triều quy luật bồn chồn trái tim

Đàn én biển bay tìm vô hạn
Một người lo hơn vạn người làm
Than ôi nghịch lý tham lam
Sập vàng ông cả càng ham ghế ngồi

Mặc thiên hạ nổi trôi hưng phế
Chẳng đắn đo tử tế làm người
Khác chi súc vật đười ươi
Tanh hôi ruồi nhặng chuột dơi dư thừa

A-rit-tô say xưa chân lý
Xác định rằng tâm trí trên cao
Giác quan cảm xúc lao nhao
Âm thanh mùi vị sắc đào khôn nguôi

Bởi ngũ khiếu thuận xuôi nô lệ
Tạo hóa cho thế kỷ ngàn năm
Đêm đen ngắm ánh trăng rằm
Trõng tre kẽo kẹt chổ nằm nhỏ nhoi

Luật vũ trụ trọng coi muôn vật
Khắc nghiệt nhưng chân thật hồn nhiên
Côn trùng mọc có cánh bay liền
Chim muông ruồi nhặng xung thiên đại bàng

Nhờ thượng đế dễ dàng thay đổi
Da vảy sừng sớm tối điều hòa
Sá chi thời tiết bốn mùa
Sinh tồn phát triển gió lùa cảnh quang

Đấng chủ tể thênh thang cai quản
Con người luôn dày dạn khôn ngoan
Tự do sinh sản an toàn
Vựợt qua ràng buộc non ngàn bể sâu

Căng- tơ kia trắng râu đầu bạc
Đức tối cao kinh ngạc muôn loài
Lương tâm mệnh lệnh trần ai
Cậy nhờ nguyên tắc đền đài thượng tôn

Người quân tử nhất ngôn cửu đỉnh
Nặng nghìn cân linh tính tuôn ra
Phong ba tứ mã sơn hà
Đuổi sao cho kịp mới là chính danh

Học phải biết thuần thành lẽ đạo
Hành xử sao thấu đáo ý trời
Tiểu nhân quen thói hại người
Nói năng xằng bậy trái lời tương giao

Luận phẩm cách anh hào văn hiến
Từ vua quan cho đến thường dân
Trọng coi tín nghĩa hiền nhân
Học hành nam tử tiến thân quan trường

Bọn ô trược nhiễu nhương tùy tiện
Không tuân theo sở kiến thánh hiền
Giàu sang cậy thế bạc tiền
Bon chen đút lót cửa quyền vào ra

Phận nô bộc ma tà bá đạo
Thiếu cái đầu thấu đáo uyên thâm
Suy tư con trẻ dưới tầm
Học trò râu rậm lầm rầm vái nhau

Mấy thập kỷ vàng thau lẫn lộn
Chân lý gì lổn nhổn chân gìo
Lương tâm lương tháng giằng co
Dĩ hòa vi qúy vạc cò mò tôm

Thiếu kiến thức ngồi ôm ghế bố
Nghị quyết thông lố nhố bầy đàn
Trò hề xã hội ngỗng ngan
Nổi khùng chém gió luận bàn văn chương

Chẳng rung cảm cố chường mặt mốc
Manh mún theo hang hốc họ hàng
Táo lê đậu phụ bẽ bàng
Tinh thần tập thể xênh xang điếm đàng

Tính cá thể bảo rằng ích kỷ
Cảm xúc riêng khinh bỉ coi thường
Lưu manh ca tụng bất lương
Bất tài thổi ống gạt lường thế nhân

Thích lòe loẹt vô thần dưa khú
Trọng dạ dày gái gú đại gia
Tao nhân mặc khách ra rìa
Tiền chùa bỏ túi trau tria bướm hồng

Hơi một tý tiên rồng vỗ ngực
Rủ lên đồng đỏ rực búa liềm
Hô vang khẩu hiệu làm thêm
Làm ngày chưa đủ làm đêm hội thuyền

Nuôi dư luận đoàn viên xung kích
Cãi vã nhau chủ đích ngu đần
Nông dân kiệt quệ suy dần
Công nhân lãnh đạo thằng bần noi gương

Anh hùng rỏm khoa trương biểu diễn
Tấn trò đời diễn biến hòa bình
Ù lỳ tự đắc nhất mình
Uế xù lý luận thần kinh cọc còi.

15.11.2016 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét