Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Thơ Tình Chùm 856



Bóng Ai Thơ Thẩn
Cảm hứng khi nghe Thu Hà ngâm thơ

Thơ say đắm đuối tao đàn
Nỗi niềm u uẩn thế gian tỏ tường
Cung ngâm non nỉ vấn vương
Nhớ nhung cố quận quê hương tủi sầu


Thương người dầu dãi mái đầu
Mảnh mai nhành liễu chân cầu đợi ai?
Nghẹn ngào cành bưởi bông nhài
Bờ ao giếng nước u hoài thở than

Gối loan  thổn thức  chứa chan
Hương bay theo gió trăng ngàn bể dâu
Dòm song  vội vã bóng câu
Hạc vàng heo hút biết đâu mà về

Đinh Hùng lạc nẻo sơn khê
Bơ vơ suối lệ não nề giọt ngâu
Vườn thanh lã chã trâm bầu
Bóng ai thơ thẩn cau trầu héo hon

Duyên tình ca khúc véo von
Nửa hồn lưu lạc nước non xa mờ
Ăn sương tiếng qụa dật dờ
Chim trời cá nước hững hờ bể sâu…!

16.12.2016 Lu Hà



Đôi Mắt Huyền
Cảm xúc bởi đoản văn của Lý Lắc

Đôi mắt huyền lưỡi mác liễu cong cong
Bướm hồng xinh đóa hoa lòng tê tái
Cơn bão tố triều dâng miền quan ải
Cánh chim trời chấp chới gọi Hằng Nga

Bụi phấn rơi lả tả chốn lầu ngà
Vội búi tóc ngẩn ngơ nhìn hạ giới
Người thiếu phụ ngàn thu tình bối rối
Giai nhân ơi sao chẳng ở cùng ta…?

Hậu Nghệ kia bạc bẽo cõi sa bà
Để hồng nhan lạnh lẽo với trăng thu
Mối duyên tơ theo gió thổi vi vu
Người nhân thế ôm phiến sầu vạn cổ

Chàng cát sĩ ngẩn ngơ nhìn thiếu nữ
Thơ lên men lên khúc nhạc huyền mơ
Hồn thôi miên như ảo giác đợi chờ
Sung sướng quá dây đàn rung bần bật

Thế gian ôi biết bao người lật đật
Giong duổi hoài bến ái mộng trăng thơ
Bọt sủi tăm đàn cá lội lờ đờ
Chim ngây ngất bởi bóng hình ẻo lả…!

17.12.2016 Lu Hà




Trăng Sầu Vạn Cổ
Cảm hứng từ thơ song thất lục bát của Giang Hoa: Chở Trăng…

Hàn Mạc Tử yêu hồn thơ song thất
Lục bát tình chan chứa mãi không thôi
Nàng Giang Hoa trái tim đập bồi hồi
Dòng lệ hải ôm vầng trăng mờ ảo

Nghe sóng vỗ kìa thuyền ai lảo đảo
Chở trăng về xao xuyến suốt đêm thâu
Chẳng hề chi sương thấm ướt mái đầu
Đàn hạc gọi Lu Hà ơi thức dậy!

Chàng cát sĩ chống tay chân lẩy bẩy
Giấc Nam Kha còn lưu luyến chưa phai
Mùi mật ong đàn kiến lửa trần ai
Thương kiếp phận duyên tình hồn công chúa

Buồn thổn thức ta làm quan thái thú
Một đêm thôi mà nhớ mãi không quên
Suối anh đào bóng dáng gái thuyền quyên
Đàn cá lội hôn bàn chân trắng nõn

Chim bạch yến bến giang đò chờ đón
Cái khuân vàng lóng lánh đáy sông sâu
Chị Hằng Nga rầu rĩ cuộc bể dâu
Trăng nóng lạnh sáng soi sầu vạn cổ…!

17.12.2016 Lu Hà



Lời Hứa Hẹn
thơ tri ận Thu Hà

Sẽ bình giảng từng bài thơ nhé
Nếu em ngâm bất kể về ai
Thuyền anh cập bến chương đài
Liễu xanh đào thắm áo dài tơ vương

Hội tao đàn quê huơng yêu dấu
Bắc Trung Nam én đậu hoàn cầu
Một sương hai nắng dãi dầu
Tà dương khuất bóng bể dâu đoạn trường

Ôi thế kỷ yêu thương hoài niệm
Cánh bướm hồng dấu diếm tình ca
Men say khắp dải Ngân Hà
Sao hôm thờ thẫn Hằng Nga tủi hờn

Hoàng hôn xuống chập chờn tuyết phủ
Lệ lưng tròng phu phụ thở than
Cuộc đời sao lắm gian nan
Xôn xao tiếng nói thông ngàn hát ru

Nửa hồn mây vi vu gió thổi
Giọt sầu tang lạc lối đường về
Phong trần dặm nẻo sơn khê
Chiều lam khói tỏa dãi dề xóm thôn…!

16.12.2016 Lu Hà



Gánh Tình Oằn Oại
Cảm hứng từ đoản văn của Lý Lắc

Bóng theo hình dan diú với thời gian
Đơm trái mộng vào thiên thu bất diệt
Hỡi thi sĩ văn hào nhà hiền triết
Ngọn lửa lòng nhen nhóm mãi không thôi…

Bởi vì ai mà tim đập bồi hồi
Trong đêm tối thần tình yêu sáng chói
Từ khởi điểm đến tận cùng tươi rói
Nụ hôn xinh thơm cánh bướm bay xa

Hãy cùng nhau lên tới dải Ngân Hà
Nàng Lý Lắc xôn xao bầy tiên nữ
Chàng cát sĩ bâng khuâng tìm thơ tứ
Điệu trầm hùng lai láng gọi Lu Hà

Đàn hải âu dập dìu gió mây xa
Hãy trở lại về thăm miền cố quận
Nơi nhân thế kiếp con người lận đận
Nức nở hoài lã chã hạt mưa ngâu

Thương cánh hoa rơi rụng dưới chân câù
Cành dương liễu mùa đông về chóng thật
Cúc đã nở phượng vĩ buồn phơ phất
Sắc hương tàn vũ trụ có khóc than…?

Này Phạm Thiên sao ông nỡ bất công
Trách chi người bởi quyền năng giới hạn
Mối tơ duyên sòng đời không hề chán
Nặng gánh tình oằn oại tím bờ vai…!

17.12.2016 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét