Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Chia Sẻ Tâm Tình Với Nữ Văn Sĩ Huỳnh Thục Vy:“ Bàn Về Dân Trí “




Cô Gái Bên Bờ Biển

Ơ kià con gái nhà trời?
Xôn xao cồn cát biển khơi trập trùng
Trời xanh mây nước tưng bừng
Khăn voan nước Việt thơm lừng nôn nao


Xinh tươi như một trái đào
Hải Âu cánh trắng vẩn vơ ven bờ
Mảnh mai thanh thoát quần bò
Long lanh mắt kính chàng nào chả mê

Tôi đi khắp nẻo sơn khê
Tìm đâu cho được tràn trề niềm vui
Hôm nay được thấy Thục Vy
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Bồn chồn dưới bóng hàng thông
Muốn hôn một cái cho lòng thủa thuê
Mong rằng tuổi tác không chê
Trường Giang một dải bộn bề Đông Ngô

Nàng về Thục Quốc năm nao?
Trau tria son phấn má đào lâng lâng
Một lời thệ hải trào dâng
Kiếp sau tôi sẽ cùng nàng đầu thai?

Kiếp này ướm hỏi thế thôi
Phong trần cổ lụy nổi trôi luân hồi!
Chu Du một thuở than ôi!
Tóc xanh cổ lụy chơi vơi Tiểu Kiều !

Trữ La thôn nữ mĩ miều
Tây Thi rơi lệ tiêu điều hoàng hôn
Lạc Hồng con cháu vẫn còn
Xuôi dòng Nam Hạ sóng cồn biển Đông!

16.8.2011 Lu Hà


Trích đoạn mở đầu : “Từ đầu thế kỷ trước, Phan Chu Trinh đã nói đến công cuộc “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” cho Việt Nam. Đến hôm nay và có thể là một thời gian dài sau này, riêng chuyện dân trí chắc sẽ còn tốn nhiều thời gian và giấy mực của chúng ta.

 Không ít lần, bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền cộng sản rêu rao rằng: Việt Nam dân trí chưa cao để có thể có dân chủ; vì vậy, đảng và nhà nước cộng sản cần cai trị thêm, chờ khi nào dân trí đủ cao thì họ sẽ tự động thay đổi hệ thống chính trị và dân chủ hóa.

 Thời gian chờ đợi này có thể là năm mươi năm hoặc  một trăm năm? Đây chắc chắn không phải chỉ  là lời chống chế cho sự cầm quyền bất xứng, không chính đáng và dai dẳng của đảng cộng sản lên hơn chín chục triệu dân Việt Nam; mà nó có thể còn là suy nghĩ chân thành và thiện chí của nhiều người có học Việt Nam. Chưa có dân trí cao thì chưa thể có dân chủ?!!....“

Từ giữa tháng 10 năm 2010, tớ cũng từng viết một bài “ Chớ Nên Coi Thuờng Dân Trí “. Nay đọc bài này tớ rất tâm đắc.

Cô Huỳnh Thục Vi còn trẻ tuổi viết như vậy là rất hay, thấu tình đạt lý. Cô nhắc lại lời cụ Phan Chu Trinh từ đầu thế kỷ trước với câu nói nổi tiếng: " Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh " là để cho chúng ta biết:
Từ đầu thế kỷ 20 khi việt Nam chỉ có khoảng 25 triệu dân, 95 % là mù chữ thì vận đông học chữ quốc ngữ hay phong trào Đông kinh nghĩa thục là khai dân trí. Có dân trí rồi thì chấn dân khí là thúc đẩy đấu tranh đòi tự do dân chủ nhân quyền. Khi dân khí chấn chỉnh rồi mới tính chuyện an cư lạc nghiệp, sinh con đẻ cái. Gọi là hậu dân sinh.

Theo tớ bây giờ ngoài đồng ý với ý kiến cô Vy tớ còn mở rộng thêm:
Khai đảng trí, diệt độc tài, nâng sĩ khí, hậu dân sinh.

Tớ không tin tụi đảng viên, bọn chóp bu Ba Đình có có trình độ tri thức văn hóa cao. Chính họ là lớp người cần vỡ vạc học tập nhiều. Còn dân trí của ta cao hơn đảng trí nhiều lần.

Bọn cộng sản bảo dân trí của ta thấp là láo toét. Vì thấp cho nên họ chưa đáng được hưởng đời sống tự do dân chủ đa nguyên chính trị đa đảng chỉ là cách ngụy biện của các anh ấy.

Tất nhiên 90 triệu dân thì một vài triệu dân, có thể dân trí còn thấp ngang với đảng trí thì không có gì đáng nói cả.

Dân trí ta có thừa, chỉ còn cách nâng sĩ khí khuyến khích họ ra đường, dũng cảm lên mà sống, đòi quyền sống chính đáng của mình. Vạch ra cái ngu dốt của bè lũ lãnh đạo, cái độc ác tàn bạo của họ. Hiện nay ở Việt Nam có phong trào chúng tôi muốn biết, nhất là chuyện bạch hoá hội nghị Thành Đô là bằng chứng dân trí ta cao lắm và đảng trí chúng thấp ươn hèn không dám bạch hoá không theo kịp xu thế của thời đại dân chủ hoá toàn cầu mà thôi. Về mặt lý luận thì bài viết của cô Vy rất hữu ích cho tôi. Xin cám ơn cô Vy nhé.

Về chuyện dân trí ta còn thấp không chỉ tụi cộng sản chóp phu bay ban tuyên giáo trung ương ra rả mà chính ngay bà Dương Thu Hương một nhà dân chủ phản tỉnh cũng nói như vậy.

Nay ta cũng nói dân trí ta còn thấp là đồng ý với cách nói của cộng sản. Tôi không tin dân trí ta thấp đến mức quên đi tội ác của Hồ Chí Minh trong mấy năm cải cách ruộng đất, hàng triệu nguời di cư vào Nam lánh nạn và hàng triệu người vượt biên sau năm 1975. Dân nước này là một thứ dân hèn bạc nhược khôn lỏi, đạp lên nhau mà sống. Ranh mãnh thì bỏ chạy ra nước ngoài. Cái chính là phong trào đấu tranh dân chủ còn yếu, có đấu tranh lại vác cờ đỏ mang ảnh ông Hồ đi biểu tình chống Tàu ủng hộ dân oan đòi đất có phải là trò hề không?

Hằng Ơi Thôi Đi

Hằng ơi! Nhếch nhác làm gì?
Rương cao cờ máu thầm thì bác ơi!
Tôn vinh ngạ qủy đười ươi
Trò hề thiên hạ chúng cười bỏ ba

Đảng kia ngập máu sơn hà
Sao vàng cờ đỏ nước nhà ô hô!
Cầm đầu hán tặc ma cô
Lọc lừa xảo trá là Hồ Chí Minh

Tanh tao mật mỡ hôi rình
Hắn nằm chỏng gọng Ba Đình phởn cu
Sao đành cam chịu án tù
To mồm chửi cộng mít mù gió mây

Việt gian trơ mặt cáo cầy
Phường nhơ đàng điếm đoạ đầy tháng năm
Công an mật vụ tối tăm
Ăn theo đàn lợn cà lăm vịt đàn

Quang lùn Nhật lé chó săn
Thằng bê con hứng tranh ăn cựa kèn
Lạc Hồng con cháu ngu hèn
Văn công đào kép dở điên dở khùng

8.11.2014 Lu Hà

Chị Bùi Hằng chống Tàu chửi cộng sản rất tục tằn nhưng chị cứ rương ảnh ông Hồ, ông Giáp và cờ máu lên cao, xem ra không ổn, nó khôi hài lố bịch thế nào ấy. Dù cho chị phải 5, 10, 15, hay 20 năm trong tù cũng không thấy có ý nghĩa gì? Tiếc lắm thay cho tấm lòng yêu nước của chị. Tội nghiệp cho chị quá.
Chưa nói còn bị mang tiếng là khổ nhục kế? Chuyển sang cờ vàng đi, hay chẳng cờ quạt chi hết. Chống Tàu mang ảnh Lý Thương Kiệt, ủng hộ dân oan thì mang ảnh Đoàn Văn Vươn.


Có người bảo chị Hằng mang cờ đỏ sao vàng và ảnh ông Hồ ông Giáp để tránh công an đàn áp. Đó là chỉ là cách ngụy biện cho cá nhân chị Hằng. Tôi rất mến chị Hằng từng làm nhiều thơ ca ngợi khí tiết đấu tranh của chị, nhưng nhãn quan chính trị của chị Hằng theo tôi còn mập mờ.
Chị đấu tranh thật sự cho ai?

Đã đấu tranh còn sợ công an nó không đàn áp mình, nó nương tay vì lá cờ đỏ chứng tỏ anh không thực lòng, anh là kẻ gian trá, nhận thức xã hội còn kém. Lá cờ là biểu tượng tâm huyết là tượng trưng cho mục đích đấu tranh của anh. Công an nó là đám côn đồ vô học đám ăn lương, nó đánh anh vì đồng lương vì lệnh cấp trên, không đánh thì cắt lương giáng chức rồi bị sa thải ra khỏi ngành. Dù anh có mang ảnh tam cố ngũ đại nhà ông Hồ ra nó cũng đánh, nó cũng đàn áp.

Anh đã hô hoán sẽ tự thiêu hay tuyệt thực cho đến chết thì còn xá gì cái chuyện công an nó đàn áp.
Vậy mọi người bà con dân oan sẽ u mê lầm tưởng tin anh là thủ lãnh và đều mang cờ đỏ hay ảnh ông Hồ mỗi cuộc đấu tranh có phải là dân ngu lâu ngu đến tận cùng, ngu không sửa được ngu đến chết không?

Anh cứ mang cờ đỏ là anh trung thành với cộng sản Hồ chí Minh và anh coi cộng sản hiện tại là biến chất là kẻ thù của anh . Như vậy cuộc đấu tranh mang tính chất nội bộ các phe phái cộng sản đấu đá nhau mà xui đàn em tay chân ra đường cho cái goị là chống Tàu, ủng hộ dân oan, anh không thấy được cộng sản kiểu gì cũng tồi tệ cả.

Không mang cờ gì cả chẳng đỏ chẳng vàng thì xem ra còn hợp lý đôi chút là anh thục bụng đấu tranh.Sao không mang ảnh Nguyễn Trãi, Quang Trung, Lý Thuờng Kiệt ra mà đấu tranh?
Hay chê các vị đó chết lâu rồi? Hồ Chí Minh cũng chết lâu rồi ngoài ra ông ta còn là một tội phạm giết nguời, giết hàng vạn hàng triệu dân lành và giết cả tình nhân của mình.

Cờ đỏ, ảnh Hồ, tương Hồ, tượng Mao, tượng Lê Nin công an nó cũng đánh anh dập mặt vì thực chất nó có tin mấy thứ đồ hàng mã đó đâu. Nó chỉ muợn cờ đỏ ảnh Hồ cho cho lý d cầm quyền của Đảng mafia mà thôi. nó muốn có chính tính danh.

Thành ra cái cô Hằng này đấu tranh dân chủ nhân quyền như vai hề, dù cho công an nó có đối xử tàn tệ nhục mạ trong tù thì cũng thế thôi. Nguời có tri thức hiểu biết họ sẽ cười cho.


Công Chúa Huyền Trân Ơi!
viết tặng Tran Nguyen

Hồn nhiên tươi mát đáng yêu
Trái tim nhân hậu mĩ miều Hằng Nga
Thanh tao vóc ngọc dáng ngà
Xôn xao oanh yến thướt tha má đào

Nôn nao sóng vỗ dạt dào
Vẳng nghe khúc nhạc nghẹn ngào gió mây
Mặn nồng bao kẻ ngất ngây
Sông Hương núi Ngự vui vầy liễu xanh

Long lanh trĩu hạt trên cành
Quê hương yêu dấu sao đành ra đi?
Bàn dân thiên hạ thầm thì
Bởi bầy dã thú thị phi đủ điều

Việt gian chồn cáo cú diều
Cuốn mình cờ đỏ sớm chiều bưng bô
Nhân quyền dân chủ tri hô
Đấu tranh định hướng Mao- Hồ lưu manh

Bầy đàn cẩu tặc tranh dành
Hàng hai ỏn ẻn ruồi xanh mặt dày
Buồn sao lại chính Điếu Cày
Đi tìm biểu tượng đắng cay phũ phàng

Giấc mơ cộng sản thiên đàng
Giang san lụn bại mơ màng viển vông
Vịt Kiều hải ngoại trụi lông
Trúc Hồ Ngọc Ngạn văn công lạc loài

Gọi tên lật ngược con bài
Diệt trừ chế độ độc tài Huyền Trân
Tình thương nòi giống nồng nàn
Như bao cô gái chứa chan ân tình!

7.11.2014 Lu Hà

Bài thơ này tớ không biết xếp vào thể loại thơ tình hay thơ đấu tranh đây? Tớ thấy cô Tran Nguyen phát biểu nhiều câu rất hồn nhiên đáng yêu, lý lẽ giản dị trong sáng vô cùng mà cảm động thành thơ.




Má Hồng Nôn Nao
tặng Huỳnh Thục Vi

Trời ơi! có một nàng thiếu nữ
Đẹp vô cùng nức nở Quý Phi
Áo hồng phấp phới chơi vơi
Bồng bềnh hương gió bồi hồi lòng tôi

Hàng dừa xanh Tam Kỳ Quảng Ngãi
Đôi mắt huyền tư lự em tôi
Mênh mông vầng trán xa xôi
Nhịp cầu tất tưởi tả tơi dòng người...

Lời tâm sự chao ôi chan chứa
Viết cho nhau thế kỷ ngàn sau
Hồn mơ trong giấc chiêm bao
Bâng khuâng xao xuyến bên bờ sông Hương

Giải Ngân Hà mênh mông sóng vỗ
Hành tinh xưa biết có còn không?
Còn đâu hai tiếng quê hương
Vi vu gió thổi má hồng nôn nao

Bởi nghiệp chướng biết bao quả báo
Bóng cô hồn láo nháo xót xa
Khổ đau cho trái tinh cầu
Nhân loài huỷ diệt bạc màu cát pha

Tôi gặp lại một cô gái nhỏ
Trước ngàn năm em đã sinh ra
Không gian vũ trụ mịt mù
Đôi dòng lệ chảy nhạt nhoà Thục Vi!

4.2.2012 Lu Hà




Nàng Tiên Bên Bờ Biển
tặngThục Vy

Bên bờ biển vắng yêu kiều
Thuyền quyên yểu điệu dáng chiều hoàng hôn
Thủy triều dào dạt nguồn cơn
Nỗi lòng dân nước tâm hồn chưá chan

Viết văn chính luận đăng đàn
Mặn mà tha thiết nồng nàn mến yêu
Suy tư vương vấn bao điều
Thông tin báo chí cú diều đảo điên

Cà Mau Móng Cái Tây Nguyên
Ba miền đất nước triền miên ngậm ngùi
Tương lai hạnh phúc sụt sùi
Tự do dân chủ dập vùi biển Đông

Lòng người cuồn cuộn trào dâng
Hồn thiêng sông núi Lạc Hồng còn đây
Bà Trưng Bà Triệu đắng cay
Thương cô tiên nữ Thục Vy giáng trần!

Ngắm cô tôi lại bần thần
Từ trong tâm khảm thả vần thơ bay
Nhắn nhe với gió cùng mây
Thơ theo cánh nhạn đắm say tình người!

Đợi cô ở gốc cây sồi
Kiếp sau ta lại bồi hồi nỉ non
Gửi lời thệ hải minh sơn
Mong sao giữ tấm lòng son bao đời!

17.8.2011 Lu Hà



Cô Gái Trên Bờ Biển

Mảnh mai một dải luạ hồng
Xót thân bồ liễu chập chồng biển khơi
Nàng nhìn đắm đuối xa xôi
Tương lai vô định người ơi! hướng nào?

Thuyền ai không lái bơ vơ
Mênh mông sóng nước bến bờ nào đây
Biển tình sóng ái xa xôi
Thương đời trinh nữ bồi hồi biển xanh

Bạc đầu hung hãn vây quanh
Ngậm ngùi nhỏ lệ mỏng manh phận mình
Hải âu cánh trắng mông mênh
Tóc chưa tròn búi yến oanh ngậm sầu..

Ngán trông quang cảnh mà đau
Cơn giông bão tố trên đầu mưa rơi!
Xa xa bọt trắng chơi vơi
Bao la vô tận chân trời là đâu...?

cảm xúc khi thấy Thục Vy trên bờ biển
17.8.2011 Lu Hà




Cô Gái Bên Bờ Biển

Ơ kià cô gái nhà trời?
Xôn xao cồn cát biển khơi trập trùng
Trời xanh mây nước tưng bừng
Khăn voan phấp phới thơm lừng nôn nao

Xinh tươi như một trái đào
Hải Âu cánh  trắng vẩn vơ ven bờ
Mảnh mai thanh thoát quần bò
Long lanh mắt kính chàng nào chả mê

Tôi đi khắp nẻo sơn khê
Tìm đâu cho được tràn trề niềm vui
Hôm nay được thấy Thục Vy
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Bồn chồn dưới bóng hàng thông
Muốn hôn một cái cho lòng thủa thuê
Mong rằng tuổi tác không chê
Trường Giang một dải bộn bề Đông Ngô

Nàng về Thục Quốc năm nao?
Trau tria son phấn má đào lâng lâng
Một lời thệ hải tr ào dâng
Kiếp sau tôi sẽ cùng nàng đầu thai?

Kiếp này ướm hỏi thế thôi
Phong trần cổ lụy nổi trôi luân hồi!
Chu Du một thuở than ôi!
Tóc xanh cổ lụy chơi vơi Tiểu Kiều !

*có sửa lại vài câu
 16.8.2011 Lu Hà

Viết ngày 8.11.2014 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét