Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Thơ Tình Chùm 737


Đôi Trái Hồng Xiêm
họa bài thơ: Chìm Mê

Đôi trái hồng xiêm đỏng đảnh đưa
Hương bay ngào ngạt chín thơm vừa
Tiên cô yểu điệu vầng trăng nhú
Thục nữ lả lơi ánh nguyệt xưa
Cát sĩ bàng hoàng khăn vén vội
Văn nhân hồi hộp gió lưa thưa
Nhũ hoa nở nhụy tình chan chứa

Quân tử lom khom dễ chẳng ưa?

17.2.2016 Lu Hà




Ngại Ngần Chi Trăng
viết tặng nữ sĩ Hiền Châu

Nửa vòng trái đất chơi vơi
Tuyết than gió gọi một lời nước non
Tình muôn thuở, nét xuân son
Biển sầu muối mặn lệ còn tuôn rơi!

Bụi hồng phủ lấp bao đời
Tấm lòng gương giá trọn nơi nhiễu điều
Trái tim ướt át phiêu diêu
Hồn trinh cát trắng thủy triều hoàng hôn...

Trăng lên sõng sượt bồn chồn
Lâu đài Trọng Trí biển cồn sóng dâng
Mộng Cầm Kim Cúc bâng khuâng
Lu Hà ve vuốt hai vầng nguyệt soi...

Vén mây ẻo lả ghé coi
Quảng Hàn cô phụ lẻ loi phận mình...
Hiền Châu thổn thức bóng hình
Hàng tre xõa tóc rung rinh mận đào

Xuân về chim chóc thì thào
Khuân vàng đầy đặn nghẹn ngào ao sâu
Mầm non mới nhú tìm đâu
Vườn ai xanh mướt cau trầu ngẩn ngơ

Ngậm ngùi thảo bức tiên thơ
Gửi về cố quận hẹn chờ ái ân
Trăm năm lụy bước phong trần
Nghìn thu vằng vặc ngại ngần chi trăng!

16.2.2016 Lu Hà




Trái Tim Hóa Đá
cảm đối với Lê Minh Thuận: Tình Hóa Đá

Tim em hóa đá mất rồi
Lòng anh tê tái nổi trôi bọt bèo
Tìm đâu đỉnh giáp mà leo
Non thần xơ xác hắt heo gió lùa…

Vần xoay trái đất bốn mùa
Ba thu chồng chất sim mua lụi tàn
Chong đèn đợi bóng khóc than
Sầu hoen khóe hạnh ứa tràn bờ mi…

Hàng thông ủ rũ rầm rì
Đồi hoang cô quạnh thầm thì cái oanh
Bần thần thức dậy kéo mành
Ngậm ngùi vài sợi nắng hanh úa vàng

Lá rơi xào xạc bẽ bàng
Hồn trinh chết đuối mơ màng bến sông
Vẩn vơ hoa tím bướm hồng
Mưa phùn gió bấc cánh đồng cỏ hoang

Phũ phàng cuốn mảnh khăn tang
Khối tình huyệt mộ ngỡ ngàng cao xanh
Thẹn thùng thủ nghĩa sá sanh
Ông Tơ bà Nguyệt cũng đành bó tay...!

Bâng khuâng trằn trọc canh chày
Nửa đêm vỗ gối heo may phiến sầu
Muối sương tuyết điểm mái đầu
Phong trần cổ lụy dãi dầu tương tư…!

17.2.2016 Lu Hà




Hồn Pha Cát Trắng
cảm đối với Hiền Châu: Ngửa Mình Trên Sóng Biếc

Thơ nức nở mấy ngày vắng bóng
Thuyền lênh đênh biển động tình ca
Thu sầu lá rụng gốc đa
Phòng the hiu quạnh Hằng Nga nghẹn ngào...

Cơn sóng vỗ dạt dào biển cả
Trái tim nào vàng đá phôi pha
Vòng tay ve vuốt trăng ngà
Cung đàn dang dở xót xa tủi hờn...

Con bướm trắng chập chờn mây gió
Thả hồn dong lảo đảo hương say
Muộn phiền nào có ai hay
Hoàng hôn bảng lảng đắng cay phiến sầu...

Tình viễn vọng dãi dầu mưa nắng
Nhớ thương hoài đằng đẵng lâm ly
Sương rơi thấm mảnh nhung y
Tinh khôi màu trắng kinh kỳ mờ xa...

Hôn dàn dụa làn da nóng bỏng
Giấc Nam Kha sẽ chóng trôi đi
Rừng thông gió thổi rầm rì
Đồi hoang oanh yến thầm thì nhỏ to...

Thầm hẹn ước chuyến đò ân nghĩa
Nợ sắt cầm chan chứa vàng thau
Thanh mai trúc mã về sau
Xe tơ kết chỉ trầu cau một nhà...

Hồn trinh tuyết la đà trên cát
Nằm ngửa phơi mặn chát đợi chờ
Biển kia chẳng nỡ hững hờ
Sóng xô ghềnh đá lờ đờ trăng sao...!

16.2.2016 Lu Hà




Gửi Cụ Phạm Duy

Đôi lời gửi Cụ Phạm Duy
Ở nơi chín suối biên thùy xa xôi
Mộng hồn thức dậy bồi hồi
Hai vầng nhật Nguyệt đứng ngồi chẳng yên...

Một thời ân ái đào nguyên
Trăng soi bóng nước thuyền quyên má hồng
Vi vu gió thổi cánh đồng
Mơn man cỏ dại chiều đông tái sầu...

Nắng mưa dầu dãi tinh cầu
Cung đàn Tư Mã mái đầu bạc phơ
Văn Quân chẳng nỡ hững hờ
Lu Hà thổn thức đợi chờ phổ thơ...

Bây giờ thiên hạ làm ngơ
Đoái hoài chi nữa mà mơ nhạc vàng
Hư danh tham vọng vẻ vang
Bon chen vật chất bẽ bàng Hằng Nga...

Trông ra bốn bể giang hà
Nhân tài khánh kiệt nước nhà khổ đau
Thời gian cát bụi phai màu
Nhạt mùi âm nhạc nát nhàu cỏ cây...

Ới a trống phách bài bây
Xu hào bắp cải chất đầy ngổn ngang
Véo von cổ ngổng ngỡ ngàng
Chí Phèo Thị Nở mơ màng cụ ơi!


16.2.2016 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét