Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Thơ Tình Chùm 703


Bần Thần Mỹ Nhân
thơ trả lời Hiền Châu

Vần thơ lãng mạng ngất ngây
Lòng em thổn thức canh chầy thở than
Xót xa biển cả non ngàn
Trùng dương sóng vỗ trần gian tủi sầu...


Đông tây hao cạn đĩa dầu
Thiên thu đa sự mái đầu tương tư
Trăm nghìn vạn mớ có dư
Ngày xuân ngắn ngủi chân như ảo huyền...

Phấn hương phong nhuỵ triền miên
Liễu hờn cát bụi muộn phiền tơ duyên
Trăm năm ván đóng ghe thuyền
Phù dung lạc lối thôi miên bến tình...

Hồn trinh ngơ ngác hành tinh
Giáo đường ngọn nến lung linh ánh hồng
Mong chi ô thước cầu vồng
Kiếp nào ta sẽ vợ chồng giao bôi

Vai kề má ấp tròn môi
Nụ hôn nóng bỏng bồi hồi trái tim
Cầu cho phận cải duyên kim
Sắt cầm vọng hạc tiếng chim vang trời..!

* Hiền Châu:Lãng mạn quá anh Lu Hà ơi!
8.12.2015 Lu Hà




Buớm Ngã Trên Đường

Con bưóm xinh ngã xuống
Để cho ai luống cuống
Thương! Thương quá cánh đào
Cho anh hôn tí nào ?

Bướm thẹn thùng thì thào
Ghé tai thật ngọt ngào
Gớm chưa đồ qủy xứ
Giữa ban mặt ban ngày...

Trái tim càng đắm say
Lửa lòng thêm ngây ngất
Thơm tho như qủa quất
Chưa tết đã đòi ăn...

Biết rằng rất khó khăn
Nhưng lòng không quản ngại
Thời gian đừng ái ngại
Quyết tâm sẽ thành công...

Mong ai bắc cầu vồng
Trời không nỡ bạc bẽo
Dặm trùng dương muôn nẻo
Sổ đoan trường có tên...

Thuyền lạc bến đào nguyên
Sừng sững tòa thiên nhiên
Xăm xăm đòi bẻ khóa
Điệp hồ mộng thiên thai...

Trải bao kiếp kén ngài
Biết bao là lá dâu
Dù mưa nắng dãi dầu
Tình bướm chẳng phôi phai

cảm xúc tám hình: "Minh Buom Xinh " bên lề đường
8.12.2015 Lu Hà




Biển Lòng Trỗi Dậy
thơ đối khẩu với Nữ Hoàng Mê Cung: Thân Gửi Bạn Bè FB

Nữ hoàng tuyệt diệu của tôi ơi!
Chúm chím môi xinh nở nụ cười
Ánh mắt long lanh hoài tưởng nhớ
Đêm về thao thức mộng xa chơi...!

Tim đập liên hồi  vệ nữ ơi!
Ái ân tình nghĩa gửi bao lời
Ngoài kia le lói vài tia nắng
Xứ lạnh buồn thiu hoa tuyết rơi...!

Kết bạn cùng nhau nhé trọn đời
Tuy rằng trên mạng chốn muôn nơi
Bâng khuâng trăm ngả chòm mây bạc
Thơ thẩn vào ra đứng lại ngồi...

Nôn nao trần thế cung đàn hạc
Mây gió trăng thanh biển dập dờn
Trường Khanh đi hẳn còn lưu lại
Duyện nợ trúc mai khéo giận hờn...

Thi sĩ dạt dào lòng chất ngất
Thủy triều lên xuống sóng mê man
Trùng dương thăm thẳm vầng trăng khuyết
Gió hú hàng phong vóc ngọc tàn...

Chẳng dám nhắn nhe chỉ có thơ
Trầm ngư nhạn lạc bến bơ vơ
Cánh buồm vương vấn ngoài khơi đó
Ai kẻ hằng trông chớ hững hờ...!

8.12.2015 Lu Hà




Giọt Sương Ái Tình
thơ tức cảnh miệt vườn Minh Buom Xinh

Thơm tho múi bưởi Biên Hòa
Trúc mai ngào ngạt nhạt nhòa nắng mưa
Đợi nàng từ sáng tới trưa
Lòng ai khắc khoải gốc dừa lao xao...

Miệt vườn xao xuyến rì rào
Hồn thơ bướm trắng nôn nao động tình
Tìm đâu muôn nẻo hành tinh
Thôi miên huyền ảo lung linh ánh hồng...

Phiêu diêu cưc lạc tiên bồng
Cung đàn Tư Mã mây rồng nỉ non
Vu thần đỉnh giáp sắt son
Trăm năm ai biết sắt còn cầm vương

Xích thằng sợi chỉ hoài thương
Sen lòng ngó bẻ giọt sương ái tình...
Giáo đường ngọn nến thánh linh
Chuông chùa thoang thoàng rung rinh trái đào...

Đoạn trường cách trở ly tao
Nửa vòng trái đất nghẹn ngào châu sa
Ngược xuôi trong cõi ta bà
Ngắm chòm mây bạc quê nhà ta đâu..?

Nhớ ai ngồi bến giang đầu
Tóc mây lõa xõa chân cầu phựợng rơi
Luân hồi lai khứ chơi vơi
Phận đào duyên bướm biết nơi nào tìm...?!

8.12.2015 Lu Hà




Người Đàn Ông
thơ đối đáp với Mi Pha: Người Đàn Bà

Người đàn ông khát vọng
Có đàn bà ôm lưng
Giấc mơ lại lừng chừng
Thơ thẩn bến hồng hoang...

Người thiếu phụ mơ màng
Âu yếm chàng thi sĩ
Thiết tha hết rầu rĩ
Quấn quít như phụng loan

Trái tim yêu nồng nàn
Lửa lòng dâng cuồn cuộn
Như rồng mây gió cuốn
Hôn nhau thiệt đắm say...

Yêu hết tối lại ngày
Tranh thủ lên cầu thang
Phải chăng cõi thiên đàng
Giữa ruộng dưa vườn ổi…

Đàn ông thường lạc lối
Qua sao ải mỹ nhân ?
Khổ não lại nhọc thân
Thói đời là thế đó

Nay tôi xin bày tỏ
Trên có ả Hằng Nga
Dưới là cô Mi Pha
Mấy vần thơ đối đáp...

Dù mưa sa bão táp
Đàn ông cần đàn bà
Bao thế kỷ niên hà
Mới gọi là thiên hạ

Đàn ông thích của lạ
Đàn bà chuộng tình thương
Ái ân là bình thường
Trai năm thê bảy thiếp

Gái chính chuyên mộng đep
Trọn đời một chồng thôi
Nhưng phận mỏng bèo trôi
Kiếp hồng nhan bạc bẽo...


Biết bao chàng lẽo đẽo
Kể chi là quả phụ
Miễn rằng còn rất ngầu
Thả hồn cùng dong chơi ...

Ong kia đã hết thời
Đoá hoa hương nhụy rữa
Trai tài cũng quá lứa
Giàu sang thì làm chi...?

Nghe biển cả rầm rì
Sóng hôn bờ cát trắng
Con tinh vệ cay đắng
Hận tình ngậm đá hoài...

Duyên nợ tình ngang trái
Xót xa sợi xích thằng
Khi nàng  bước sang ngang
Trách chi tay Nguyệt Lão...

Chàng bước đi lảo đảo
Chẳng thiết chi sống nữa
Tìm về cõi âm dương
Nơi suối vàng âm phủ!

Khói huơng tàn ấp ủ
Nấm mộ buồn thiên thu
Bóng ma hận tình thù
Tiếng qụa kêu thảm thiết...

Bây giờ tôi xin hết
Hẹn nàng Mi Pha sau
Bài thơ sau lại tiếp
Rồng rắn ta lên mây...!

9.12.2015 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét