Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Thơ Tình Chùm 708




Tình Đã Phai Tàn
Thơ cảm đối với Ngọc Nga: Có Phải Đã Người Dưng…

Em ơi! Tình đã phôi phai
Đoạn trường cay đắng bi ai phũ phàng
Nhắc làm chi chuyện lỡ làng
Thuyền trăng rách nát bẽ bàng hoàng hôn…


Còn đâu chiều lả sóng cồn
Cành chim lá gió nỗi buồn thiên thu
Ái ân cho lắm hận thù
Giai không tứ đại mịt mù sương rơi !

Chuông chùa vang vọng góc trời
Kẻ nam người bắc cảnh đời ngược xuôi
Đông tây bèo dạt mây trôi
Thương thân cát lũy luân hồi thở than

Dù cho vượt núi băng ngàn
Hai đầu ngọn sóng thế gian ngậm ngùi
Xót xa kỷ vật chôn vùi
Chập chờn giấc ngủ còn vui thú gì…?

Bên đàng chim chóc rầm rì
Bướm hoa hờ hững thầm thì gió mây
Dửng dưng chẳng động phút giây
Heo may ngọn cỏ vai gầy lẻ loi

Cầu chi nguyệt bạch sáng soi
Cá chê sông đục mặn mòi chi đâu
Hàng tre ủ rũ giang đầu
Tóc mây thiếu phụ dãi dầu nắng mưa…!

18.12.2015 Lu Hà




Tình Trăng Nghĩa Gió
cảm đối với Hiền Châu: Mấy Mùa Sấp Ngửa

Gió tấp tểnh mấy tuần hoa nguyệt
Thương nàng trăng da diết mến yêu
Mà sao trời chẳng chịu chiều
Khi tròn khi khuyết tiêu điều sầu mang

Người lữ khách lang thang tình ái
Kiếp con tằm tê tái nhả tơ
Lẽ nào thục nữ hững hờ
Làn môi tươi thắm đợi chờ nụ hôn

Nhớ thương qúa biển cồn cát trắng
Cái bướm hồng cay đắng xót xa
Huê trôi bèo dạt hải hà
Tình trăng nghĩa gió mặn mà thủy chung

Tuy cách trở chập chùng mây núi
Gió trăng đừng buồn tủi làm chi
Giọt sương lã chã đầm đìa
Câu thần chữ nối trau tria mảnh hồn…

Lên phây búc bồn chồn thổn thức
Thiếp với chàng rạo rực nguồn cơn
Bao điều oan trái giận hờn
Phập phòm lồng ngực chập chờn canh thâu…!

17.12.2015 Lu Hà



Mấy Tuần Trăng Yêu
cảm đối với Hiền Châu: Trăng Sống Sượng Mấy Mùa

Sượng sùng sấp ngửa tuần trăng
Bướm hoa thắm thiết dịu dàng ái ân
Hằng Nga ẻo lả phong vân
Để cho nhân thế bần thần ngẩn ngơ…

Ngỡ ngàng sóng vỗ ai ngờ
Trùng dương thi sĩ bên bờ gió sương
Xa quê đắm đuối nõn nường
Lá xanh sen ngó vấn vương tơ tình

Lâm ly câu chuyện chúng mình
Hoàng hôn bả lả rung rinh bóng đèn
Sài Gòn đóng cửa cài then
Chau mày thục nữ bao phen tủi hờn

Năm canh trằn trọc đòi cơn
Bâng khuâng day dứt chập chờn gió trăng…
Trách chi sợi chỉ xích thằng
Chia loan rẽ thúy thiếp chàng xa nhau…

Đông về cây cỏ héo dàu
Lòng càng rầu rĩ nhạt màu phấn hương
Cung đàn dìu dặt nhớ thương
Lam Kiều chày ngọc phố phường mờ xa…!

17.12.2015 Lu Hà




Em Mãi Là Của Anh
 cảm đối với thơ Mi Pha: Cười Em Nhé

Yêu em lắm kể chi ngày tháng
Cả những khi trái đắng vị cay
Giận hờn rồi lại đắm say
Thơm mùi hoa sữa anh hay mỉm cười…

Em lúng liếng mắt môi đỏng đảnh
Chút kiêu sa thì trách làm chi
Miễn rằng đêm tối thầm thì
Cái oanh thỏ thẻ rầm rì nhỏ to…

Em cáu bẳn anh lo hái vội
Chùm hoa mơ hoa vối cũng xong
Cài lên mái tóc uốn cong
Cất cao giọng hát ôm vòng eo thon

Khi em khóc bầu non tức tưởi
Trái ổi xanh đắm đuối hiến dâng
Dập dìu hoa bướm bâng khuâng
Niềm vui ngào ngạt mấy tầng không gian…

Hãy quyết chí bền gan em nhé
Yêu thương nhau ngày lẻ tháng dư
Lúc nào anh cũng hiền từ
Tình anh chuối chín thơm dừ tặng em…

Xây mộng đẹp buông rèm cài cửa
Tắt đèn đi chan chứa em ơi!
Dù cho vật đổi sao dời
Dây tơ bện chặt trọn đời cùng em

Hồn ngây ngất nư thèm trăng gió
Thơ lên ngôi lảo đảo men say
Nụ hôn dàn dụa cho hay
Câu thần chữ nối chuỗi ngày thần tiên…!

18.12.2015 Lu Hà




Lu Hà Thầm Gọi Hiền Châu

Lu Hà đáng mặt trai tài
Hiền Châu thục nữ trang đài thuyền quyên
Nỗi niềm tủi hận tơ duyên
Đại dương ngăn cách sầu miên u hoài...

Hỏi trong thiên hạ mấy ai
Phong lưu nhất mực nét ngài nở nang
Yến oanh tao ngộ thiếp chàng
Phun châu nhả ngọc dịu dàng bướm hoa

Cùng nhau ca khúc thái hòa
Trên trang phây búc nhạt nhòa lệ rơi !
Cung đàn mạng ảo chơi vơi
Trái tim nóng bỏng lả lơi xuân cười

Quản chi góc bể chân trời
Lửa lòng cuồn cuộn ý lời thiết tha
Chủ trương có chị Hằng Nga
Quan san muôn dặm ngôi nhà thủy chung...

Đông tàn mưa tuyết bão bùng
Trông mây cánh hạc trập trùng ngàn khơi
Tần ngần thầm gọi người ơi!
Đôi vai nặng gánh chợ đời ngược xuôi...!

Quê huơng đồng ruộng núi đồi
Vào ra tựa cửa đứng ngồi tương tư
Mấy tuần trăng lẻ có dư
Điệp hồ bến mộng chân như dãi dề..,!

17.12.2015 Lu Hà



Lu Hà Đâu Phải Nữ Nhi
viết theo tâm ý Hiền Châu

Lu Hà đâu phải nữ nhi
Trai ru gối hạc thầm thì nhỏ to
Bàn dân thiên hạ chớ lo
Hồn thơ lai láng cánh cò qua sông

Bao cô con gái má hồng
Bâng khuâng thiếu phụ ngóng trông đợi hoài...
Ước mong lương đống anh tài
Nửa đêm gà gáy canh dài thở than..

Phân ưu chia sẻ nồng nàn
Phụng loan quấn quít chứa chan xuân tình...
Ngán xây mấy bức trường đình
Sao bằng quân tử rung rinh bướm đào...

Cái oanh thỏ thẻ nghẹn ngào
Thiếp yêu chàng lắm dạt dào ái ân...
Đoạn trường muôn ngả phong vân
Thanh mai trúc mã Châu Trần nỉ non...

Hoàng hôn ẻo lả nét son
Hằng Nga sõng sượt chon von núi đồi
Hoài lang khúc nhạc bồi hồi
Quản chi sấm sét làn môi thắm cười...!

Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi
Nửa vòng trái đất chơi vơi sóng tình
Giáo đường ngọn nến lung linh
Chắp tay cầu nguyện chúng mình bên nhau...!

*Ối trời..Thuongthien Phatac..Lu Hà không phải là nữ
17.12.2015 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét