Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Thơ Tình Chùm 717

 
Này Anh Chị em Ơi!

Này anh chị em ơi!
Mưa sa dòng lệ rơi!
Hãy nắm tay xiết chặt
Vùng lên để làm người

Ta không thể lặng câm
Cúi đầu cam chịu nhục
Khi giặc Tàu xâm lược
Trọn kiếp đời thê lương !


Ôi, tổ quốc tang thương!
Rên riết dưới gót thù
Cánh đồng hoang âm u
Vành tang đàn cò trắng

Ngậm bồ hòn cay đắng
Làm dân khu tự trị
Bầy xứ quân mất trí
Hãy tống cổ chúng đi

Giang san còn hay mất
Chúng ta quyết đồng tâm
Bao tấm lòng chân thật
Anh em trong một nhà

Hãy cứu lấy sơn hà
Bất kể già gái trai
Hỡi kẻ sỹ nhân tài
Còn chần chừ chi nữa?

*cảm xúc khi nghe Đan Nguyên và cô gái Mỹ Lai áo vàng hát: "Việt Nam Tôi Đâu, Anh Là ai "
9.1.2016



Hẹn Gặp Mùa Sau
cảm xúc về cô Mỹ lai hát tiếng Việt

Lời ca sưởi ấm tim côi
Tiếng oanh non nỉ bồi hồi hồn tôi
Mênh mang rừng lá xanh trôi
Trời cao lồng lộng kìa đôi én tình

Ước chi hai đứa chúng mình
Mùa sau hẹn gặp bên đình trúc xinh
Ve sầu hoa bướm rập rình
Quê hương yêu dấu bóng hình sầu mang

Con cò điệu lý sang ngang
Thương chàng lính chiến ngỡ ngàng hoàng hôn
Cầm tay níu áo bồn chồn
Lửa lòng cuồn cuộn lệ tuôn đôi hàng...

Lối mòn giếng nước ao làng
Long lanh ánh mắt cô nàng Tây lai
Dìu nhau lên vọng nguyệt đài
Thướt tha thục nữ áo dài Việt Nam

Nhà tranh sương xuống khói lam
Loan bồng phuợng bế con tằm nhả tơ
Cung đàn thánh thót vần thơ
Trăm năm xao xuyến giấc mơ mặn nồng!

7.1.2016 Lu Hà



Mẹ Ơi! Con Vẫn Sống Đây
cảm xúc từ một clip thương phế binh nuôi mẹ

Ai mang kiếp phận bần hàn
Đạn bom tiện mất đôi bàn tay con
Tình thương mẫu tử vẹn tròn
Ăn đi muỗng cháo con còn sống đây

Mẹ gìa thổn thức vơi đầy
Ngót gần trăm tuổi đắng cay tủi hờn
Héo hon cánh én chập chờn
Tương lai mờ mịt dập dờn gió đông

Một mai tiễn mẹ ra đồng
Cờ đen cỏ mọc mênh mông phiến sầu
Biết bao cảnh ngộ cơ cầu
Cù lao chín chữ dãi dầu nắng mưa

Nhớ lời mẹ dạy khi xưa
Canh gà muối lạc sớm trưa tảo tần
Bây giờ khổ cực muôn phần
Công ơn dưỡng dục xót thân điêu tàn

Lương tâm nhân phẩm khóc than
Châu sa lã chã ứa tràn nhân gian
Tim gìa vú lép chứa chan
Xa xăm giọt sữa trăng ngàn mờ soi

Nghìn thu hạt muối mặn mòi
Sử xanh hiếu nghĩa giống nòi tồn vong
Mẹ nằm manh chiếu lưng cong
Sương rơi đầu ngõ cõi lòng sầu tang!

9.1.2016 Lu Hà




Giọt Lệ Buồn Thiên Thu
cảm xúc khi thấy Nguyễn Hồng Vân khóc

Buồn lắm thiên thu mắt đỏ hoe
Thương ai nằm dưới gốc cây hòe
Trăm năm cầm s ắt thành hư ảo
Duyên nợ bình minh tiếng chích chòe…

Vu Phần đi hẳn còn lưu lại
Cát bụi thời gian nỗi nhớ nhà
Giấc mộng Nam Kha còn thổn thức
Hồng Vân vương vấn suối Lu Hà…

Từ  thuở đào nguyên cơn gió bụi
Thả dòng lá thắm cánh thơ rơi!
Trầm ngư nhạn lạc cung đàn hạc
Qua ải huyền môn vắng tiếng cười…

Thôi thế thì thôi giải yếm đào
Tỳ bà tay gảy khúc ly tao
Chòm sao Bắc Đẩu xa vời vợi
Lã chã hạt mưa nấc nghẹn ngào…!

Ai biết lòng hoa mà níu kéo
Dập dìu ong bướm chốn giao đài
Vỗ về an ủi lau dòng lệ
Thục nữ bâng khuâng dạo gót hài…!

2.1.2016 Lu Hà




Chân Đèo Đợi Ai
viết tặng triết gia Paul Nguyễn Hoàng Đức

Tiên sinh vóc hạc mình hài
Trán nhăn tư lự nét ngài tiêu dao
Triết gia thổn thức nghẹn ngào
Phong trần khổ lụy lệ trào châu sa

Goethe tới Lu Hà
Nietzsche nức nở nhạt nhòa tuyết sương
Tử sinh là lẽ vô thường
Bâng khuâng Lão Tử vấn vương u hoài

Nhân loài bốn bể bi ai
Đắm chìm mộng tưởng canh dài thở than
Dục tình trăng gió mây ngàn
Tha nhân đức hạnh chứa chan muôn vàn

Nại Hà thăm thẳm gian nan
Thuồng luồng há bá khó khăn hiểm nghèo
Trăm năm một giấc trôi vèo
Trần gian lưu luyến chân đèo đợi ai…?

Hiện sinh phóng thể lương tài
Dấn thân cát bụi tương lai mịt mờ
Đại dương sóng vỗ hững hờ
Chúa thương Phật tiếc đôi bờ đục trong…?

6.1.2015 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét