Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Hiện Tượng Hoàng Quang Thuận Phần 12



 


Trích: Chùa Lân
Xa xa rợp bóng ngõ chùa lân
Ngõ CHUÀ đá LÁT cuốn bụi trần
Thời GIAN dòng CHẢY người QUA lại
Có ĐƯỢC mấy NGƯỜI kẻ tri ân?


Hoàng Quang Thuận

Ối giời ôi! Tủn mủn chỉ có 4 câu mà đã 7 lỗi sai về niêm luật tứ tuyệt đường thi. Chưa nói là viết hai lần ngõ chùa là quá nhiều trong thơ tứ tuyệt. Thơ này mà dám bảo do vua Trần Nhân Tông mớm cho. Đúng là chuyện tiếu lâm dưới thời kinh thế thị trường định hướng xã nghĩa ,chỉ có sảy ra dưới Xã hội xã hội cộng sản mít đặc ù ù cặc cặc.
Thơ mới cũng không đáng, đành lại phải xếp vào dòng thơ tự do ú ớ hội tề vô thưởng vô phạt.

"Thời gian dòng chảy người qua lại. Có được mấy người kẻ tri ân" Nghiã là cái chùa này do nghèo quá chẳng có ai hay ít người để ý đến ? Chẳng ai tri ân sư cụ trụ trì hay sao? Hay người qua kẻ lại toàn bọn đầu trâu mặt ngưạ, đối với chúng nó chỉ trấn lột chứ bạn hữu tri kỷ quái gì? Đúng là tư tưởng của người cộng sản trọng phú khinh bần đây.

Một bài thơ bủng beo nghèo nàn ý tưởng vô nghĩa không thể nào chịu nổi.

Vậy tôi cũng có thơ sau để góp vui

Duyên Nợ

Người bảo là rồng kẻ gọi lân
Lân rồng duyên nợ cõi trần gian
Trầm luân bể khổ tình ân ái
Tri kỷ tri âm được mấy vần

Tài tử giai nhân vãn cảnh chuà
Hai ba ngọn tháp hạt lưa thưa
Rêu phong in dấu hồn thu thảo
Dìu dặt mưa rơi cả bốn mùa

Thời gian biền biệt khách thơ đàn
Chàng đã qua đây độ mấy lần
Để thiếp vương sầu ôm mộng tưởng
Rồng vàng quấn quít ngọc kỳ lân...

Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
Người Nam kẻ Bắc lệ từng rơi
Đoạn trường dâu bể hồn cô phụ
Cung oán ngân vang điệu rã rời...!

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do nghêu ngao vô nghĩa cuả Hoàng quang Thuận
17.8.2012 Lu Hà


Trích: Chuà Một Mái

Một mái chuà xưa giưã TRẦN ai
Chênh vênh lưng núi nưả trong ngoài
Hoa bưởi trước chuà đơm trắng xoá
Bạch vân triền núi một cành mai

Hoàng quang Thuận

Thơ này tôi tính theo luật niêm cuả Tàu trong 16 bảng niêm. Câu 1 niêm 3 và 2 niêm 4. Nhưng theo giải số cách tính xưa nay của các cụ đồ nhà ta thì cả 3 câu: 2, 3 và 4 đều vất vào sọt rác tuốt.
Về nội dung thì là một bài thơ vô bổ nhạt nhẽo. Chẳng có quái gì đáng bàn cả, không gây ấn tượng cảm xúc gì. Chữ cành mai này không hợp với câu kệ cuả một vị tổ sư nhà Phật nói về thuyết luân hồi . Chuà nưả mái, hoa bưởi, hoa mai rồi tịt ngòi. Theo tôi là vô nghiã

Tôi xin góp vui để bạn đọc thưởng thức nhé.

Nửa Mái Chùa

Một mái chùa thôi đã ưá trào
Hạt mưa thánh thót gió lao xao
Muối dưa đạm bạc cùng năm tháng
Du khách thập phương vẫn nghẹn ngào

Chìm sâu vách núi cây ra lộc
Hoa bưởi thiên thu vạn cổ sầu
Thế nhân lưu luyến tình thơ dại
Hương khói chân kinh bạc mái đầu

Bạch vân bảng lảng cõi trần ai
Sư cụ năm canh có thở dài
Nhân thế sân si đời bạc bẽo
Sáng ra bỗng thấy một nhành mai

Tràng hạt lần theo lại mỉm cười
Trùng trùng duyên khởi hạt sương rơi
Mênh mông sóng vỗ thuyền vô định
Lạc cõi hư không với đất trời...

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do nghêu ngao của Hoàng quang Thuận: Chuà Một Mái
17.8.2012 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét