Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

Thơ Tình Chùm Số 1055

Mộng Tỉnh Say
họa thơ Tản Đà: Về Quê Cảm Tác

Thấp thỏm về quê cánh vạc bay
Thân cò rũ rượi ở nơi đây
Dòng sông cồn cát phù sa đổ
Rừng cọ vực sâu lá rụng đầy

Tài tử thanh tân buồn não nuột
Nghệ nhân tao nhã luống sầu cay
Bút hoa ân ái đành ly biệt
Hơn chục năm rồi mộng tỉnh say.

10.1.2018 Lu Hà




Đào Mai Xuân Tình
cảm hứng thơ Tản Đà: Vịnh Cánh Hoa Đào

Mỏng manh một đóa hoa đào
Xinh tươi bé bỏng dạt dào mến yêu
Kiêng khem cha mẹ nuông chiều
Trọn màu son phấn mĩ miều bấy nay

Mặn mà hương sắc men say
Thương con bướm trắng càng day dứt tình
Ai ơi chớ có rập rình
Tay đen sờ soạng thân hình lọ lem

Phòng the đóng cửa buông rèm
Một nền Đồng Tước thòm thèm cung nga
Bao chàng công tử thiết tha
Nửa đêm mộng mị canh gà nhớ nhung

Mong sao giải cấu tương phùng
Hữu duyên thiên lý hẹn cùng tương lai
Sương gieo hạt ngọc trang đài
Gió đông ẻo lả ngày mai xuân tình

Yến oanh thỏ thẻ cô mình
Bắc Nam vui Tết sân đình pháo ran
Hồng xiêm mật ngọt ứa tràn
Một mâm ngũ qủa nồng nàn đào mai.

10.1.2018 Lu Hà




Xuân Nhớ Nhau Hoài
cảm hứng thơ Tản Đà: Tương Tư

Thì ra thế bao người nhớ tớ
Khắc khoải hoài trăn trở ngóng trông
Mênh mang một dải tương đồng
Chúc mừng sinh nhật non bồng ngẩn ngơ

Nhớ đằng đẵng đợi chờ ai đó
Bốn phương trời gác gió đèo mây
Xênh xang phây búc ngất ngây
Kẻ tùy người xướng vui vầy canh thâu

Gà gáy sáng âu sầu buồn bã
Cuộc chia ly đôi ngả dặm trường
Gia gia cuốc cuốc cố hương
Tâm hồn thi sĩ tha phương chốn nào

Quái lạ thật vì sao chan chứa
Mạch tương tư dàn dụa ứa trào
Ngày dài tháng rộng xôn xao
Ong vờn bướm lượn thì thào đóa hoa

Cô thục nữ nhạt nhòa nhỏ lệ
Bạn tương phùng kể lể nguồn cơn
Đôi khi nũng nịu giận hờn
Thu vàng đông tái chập chờn trái tim

Mùa xuân đến cánh chim hoan lạc
Chúm chím đào xào xạc én về
Phong trần dặm nẻo sơn khê
Giao thừa pháo nổ dãi dề thanh tân!

10.1.2017 Lu Hà




Xuân Đến Rồi
cảm hứng thơ Tản Đà: Vui Xuân

Hoa đào nở én bay ríu rít
Chúa xuân về kĩu kịt đòn tre
Chị gồng em gánh nhắn nhe
Đoàn tàu nhộn nhịp phòng the đợi chờ

Đò chật ních đôi bờ khoe sắc
Hội văn chương đàn hạc canh thâu
Khâm Thiên khêu ngọn đèn dầu
Công danh nuối tiếc mái đầu bạc phơ

Râu cụ lớn hững hờ chẳng cắt
Bạn thanh niên bèo dạt tìm hoa
Tiểu thư khuê các nhạt nhòa
Công tằng tôn nữ xuýt xoa má hồng

Thơ chưa vịnh non bồng ân ái
Bầu trời xanh tê tái khóc gìa
Qúy bà mải miết trau tria
Tô môi kẻ mắt đi hia vội vàng

Dòm song cửa khẽ khàng ả Nguyệt
Khách đa tình tha thiết những ai
Vui đi kẻo sợ ngày mai
Xuân đi biền biệt u hoài nhớ thương

Cứ cuối năm xuân thường trở lại
Chốn sơn khê quan ải mù sương
Chôn rau cắt rốn cố hương
Đào xuân ẻo lả nụ hường xinh tươi !

10.1.2018 Lu Hà




Bắc Nam Sơn Thủy Hữu Tình
cảm hứng thơ Tản Đà: Chơi Huế

Vô xứ Huế non xanh nước biếc
Tranh họa đồ đừng tiếc tiền chi
Hầu bao trút sạch ta đi
Nhà Hồ chuông đánh thầm thì Tam Giang

Bâng khuâng tới đèo Ngang Hà Tĩnh
Sang Quảng Bình tích tịch tình tang
Điệu hò khúc nhạc thênh thang
Dừng chân làng mạc khang trang tưng bừng

Nhớ Nguyễn Hoàng Long Hưng khai phá
Dựng cơ đồ vàng đá từ đây
Oai linh cảnh vật ngất ngây
Trông ra biển cả gió mây chập chùng

Đường êm ả lạ lùng sơn thủy
Trúc xanh rờn túy lúy men say
Chiều xuân xe chạy như bay
Giang san cẩm tú đến nay tuyệt vời

Mả trắng xóa một thời chinh chiến
Cồn cát vàng ẩn hiện thấp cao
Tần ngần dân chúng xôn xao
Ruộng đồng thân ái dạt dào cơn mưa

Quần áo vải ngàn xưa để lại
Thời Hùng Vương quan ải mù sương
Đàng tây ngả bóng tà dương
Đông Hà Quảng Trị vấn vương cô mình

Kìa núi Ngự thần kinh thánh thiện
Cả hoàng thành cung điện đằng vân
Tòa nhà công sứ cũng gần
Qua chơi Hương Thủy quân dân thành ngoài

Có tám cửa u hoài răng rứa
Phố xá bao xe ngựa ghe mành
Sông dài rặng liễu vây quanh
Đông Ba Gia Hội lòng anh nghẹn ngào

Tiện đường sắt đi vào sâu nữa
Đất Quảng Nam chan chứa nắng hè
Chơi xuân bỡ ngỡ đâu dè
Tiết trời thay đổi bạn bè mấy ai

Truyện cổ tích giao đài mộng tưởng
Kìa Chiêm Thành rồng tượng vẫn còn
Huyền Trân công chúa môi son
Hai châu Ô Lý nước non một thời

Nét trạm trổ sương rơi cột đá
Vết dao hằn hoa lá xinh tươi
Mỵ Ê giọt lệ tuôn rơi!
Ngàn năm cát bụi khóc cười dở dang

Đất Sài Gòn mênh mang rộng mở
Miền Cần Thơ mai nở cá bơi
Hậu Giang ánh mắt lả lơi
Cồn Tiên vú sữa người ơi là người!

Áo bà ba nụ cười hoan hỉ
Bạn  tình ơi, thủ thỉ yến oanh
Ngao du cho biết ngọn ngành
Cho thiên hạ biết sao đành bỏ qua

Chơi biết mặt trái mùa Nam Bắc
Cảnh thần tiên đàn hạc phong lưu
Mặc ai danh vọng khinh cừu
Thăng Long văn vật đáng Kiều thướt tha

Cụ Tản Đà mặn mà lục bát
Song thất hồn bát ngát Lu Hà
Ngược xuôi trong cõi sa bà
Đời là bể khổ tình là dây oan…!

* Cụ Tản Đà viết theo thể lục bát, còn Lu Hà tôi cảm hứng ra song thất lục bát, cho có nếp có tẻ.
11.1.2018 Lu Hà













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét