Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 24



Bildergebnis für cung nữ 


Trích: Làng Cung Nữ
Làng Mụ, làng Nương đường NAM Mẫu
Xưa kia nước ngập trắng lòng hồ
Vua Trần thương xót đoàn cung nữ
Lòng TRUNG không TRỞ lại KINH đô.


Vua lập đàn cầu Phật Như Lai
Nước hồ rút hết ruộng ĐẤTdài
Đáy hồ mầu mỡ - tôm cùng cá
Làng Mụ, làng Nương được SINH khai.

Hoàng quang Thuận

Đếm có 6 lỗi phạm đường qui. Thơ mới cũng chưa được, nên tôi xếp vào thơ tự do.

Lòng trung không trở lại kinh đô? Vua trung thành với ai? Với dân với nước hay với Phật Tổ? Một câu vớ vẩn tối nghĩa. Ý Thuận muốn kể các cô cung nữ này muốn theo để hầu Vua như ngày xưa ở cung đình. Nhưng Ngài xuất ra rồi thì cần người hầu làm gì nữa. Các cô cũng ngại và sợ về cung chết già mất tự do nên thà rằng xin cho Vua được phép ở lại vưà được tiếng trung thành với Vua mà lại được tự do là chính. Nếu ta đã từng đọc "Cung Oán Ngâm Khúc" của Ngài Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thì biết. Đời cung nữ khổ lắm, hàng nghìn cô may ra được vài chục cô được Vua để ý tới. Nhưng Thuận thiếu chữ nghĩa nên không mô tả được ý thơ. Vì như câu thơ thì vua Trần là chủ ngữ, chứ không phải cung nữ là chủ ngữ.

Vua quyết tâm ở lại là chỉ muốn tu hành, rèn luyện quy y theo đạo pháp cửa Phật, tương lai chính vua cũng không rõ có về được nơi vô thủy vô chung có nhập tịch được không? Hỏi vua đã cắt máu ăn thề hay hưá hẹn gì với Phật mà lòng trung không trở lại kinh đô?

Một bài thơ ngô nghê khoai sắn cơm nguội chẳng có ý nghĩa cảm xúc gì. Tôi cũng có thơ sau:


Thắp Nén Hương Lòng

Tích xưa ríu rít về Nam Mẫu
Quỳ lạy xin Ngài trở lại triều
Đức Vua thương xót bầy con đỏ
Cho lập thành làng được bấy nhiêu

Vua lập đàn tràng cầu Phật Tổ
Nước hồ bỗng rút thành bồng đảo
Mầu mỡ tôm cua cá rất nhiều
Chăn nuôi cày cấy đời cung nữ

Lịch sử loài người hiếm có thay
Mấy ai nhân đức được như thầy
Thương dân như thể là con đẻ
Dấu tích còn đây lệ ưá đầy

Thắp nén hương lòng trăm lạy thầy
Nỗi đau dân tộc ứa sầu cay
Việt Nam chìm đắm vòng nô lệ
Ích kỷ tham lam lũ cáo cầy

Chúng đã bán rừng còn nhượng biển
Chỉ mong phè phỡn sống dư thưà
Lường gạt bon chen thơ với phú
Dối già lừa trẻ vẫn trò xưa

Một bọn ăn theo la lối hát
A dua nịnh bợ để leo lên
Tín nguỡng quốc doanh chầu chực đảng
Lương tâm liêm sĩ tính bằng tiền

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do của Hoàng quang Thuận: Làng Cung Nữ
20.8.2012 Lu Hà


Trích: Lăng Quy Đức

Lăng quây vuông vức bốn MẶT thành
Ngói HÀI hai PHIÁ dáng THANH thanh
Mặt NGOÀI đá CHẠM hoa VĂN sóng
Bệ THÁP nằm TRÊN phiến ĐÁ xanh.

Tầng đầu cửa mở hướng CHÁNH nam
Vua TRẦN nhập DIỆT cõi Niết Bàn
Rắn ĐEN một CẶP chầu BÊN tượng
Nền Lăng xưa chính Ngọa Vân am.

Hai cây đại cổ dáng hình rồng
Đứng nép bên tường đã trổ bông
Hương HOA thơm NGÁTvườn mộ tổ
Ngày xưa Tam tổ đã vun trồng.

Hoàng quang Thuận

Đếm được 17 lỗi cơ bản thì thơ này không phải là tứ tuyệt gì đó từ miệng Vua Trần báo mộng được. Thơ mới cũng không được vì sai phạm nhiều quá mức tưởng tượng. Vậy vẫn xếp vào dòng thơ tự do.

Một bài thơ tả cái lăng, có hai cây cổ thụ và hai con rắn thêm cái vườn thuốc. Đọc sao mà ngán quá. Thế mà các anh Phèo cô Nở vẫn sướng mới lạ? Bài thơ này có ý nghĩa quái gì đâu mà phải tốn thời gian phân tích?

Tôi cũng có thơ sau:


Mộ Tổ Hoa Vườn

Quy Đức lăng thờ đức thánh nhân
Nghe đây hoàng đế đã từ trần
Quy y Phật pháp xa niềm tục
Vạn đại thiên thu gió ngút ngàn

Hoa văn trạm trổ công phu lắm
Là chổ ngày xưa nhập niết bàn
Vân Am dấu tích sư thiền tọa
Sử sách từng trang lệ ưá tràn

Hai cây đại thụ uốn như rồng
Vằng vặc thiên thu gió bụi hồng
Rắn đen chầu chực bên tường đá
Mộ tổ hoa vườn bát ngát hương

Vườn thuốc ngày xưa tổ khéo trồng
Cỏ cây bát ngát lá xanh tươi
Hướng Nam lăng cổ trời thăm thẳm
Mở rộng lòng Vua với cõi đời

thơ làm khi đọc 3 khổ thơ tự do nghêu ngao vô nghĩa cuả Hoàng quang Thuận: Lăng Quy Đức
20.8.2012 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét