Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Thơ Tết Chùm 7



 




Uá Màu Cỏ Cây
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương

Ô kià xuân đến rồi sao?
Chồi non nảy lộc má đào ngẩn ngơ
Mà ai tủi phận âu sầu
Giao thưà mộng tưởng xôn xao lối nhoà...


Mười năm hơn nhỉ xa nhà
Khi mô trở lại mái đầu còn xanh
Thời gian con én qua nhanh
Ngoảnh đi ngoảnh lại thương cành phù dung

Xót xa đàn đứt dây cung
Quê người thiếu phụ tận cùng khổ đau
Hoàng hôn sương phủ mịt mù
Gió xuân rầu rĩ uá màu cỏ cây...

23.3.2012 Lu Hà




Xuân Tết Tủi Hờn
Thơ tiếp theo hai câu cuả Mai Hoài Thu

"Tết đến đau lòng người viễn xứ
Xuân về xót dạ kẻ tha hương"
Năm nay đại hội còn du đảng
Hổ cút mèo về khỉ nhiễu nhương

Mấy chục năm rồi mây trắng bay
Lòng người dân Việt ở muôn nơi
Nôn nao khao khát về quê mẹ
Hạnh phúc ấm no mọi kiếp người

Nhung nhớ làm sao những trái hồng
Bát canh rau muốn vị cua đồng
Muà nào thức ấy đầy rau quả
Nhưạ mận giả cầy thịt nấu đông

Tết đến mà sao cảnh vắng teo
Thả hồn thi sĩ mấy vần thơ
Có ai trên mạng cùng tâm sự
Chia sẻ cùng ta nỗi tủi sầu

Lãng đãng mây hoài vẫn nhởn nhơ
Chậu mai năm ngoái nhớ đâm hoa
Nảy mầm hé nụ mừng xuân mới
Thu đã đi rồi Thu lại qua...?

Hai câu tức cảnh Hoài Thu mở
Cho kẻ xa hương lại nhớ nhà
Nâng bút đôi dòng toan nhắn nhủ
Mắt huyền khao khát gió trăng mơ...!

1.2.2011 Lu Hà




Xuân Về xứ Lạnh
cảm tác từ câu thơ cuả Nguyễn Bính

" Đã thấy xuân về với gió đông"
Làng quê thôn xóm lá đầy vương
Muà đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho trái tim hồng khắp bốn phương...

Đất lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh đào trước cưả đứng đìu hiu
Hoàng hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy chục năm rồi khách vãng lai...

Nguyễn Bính anh ơi! một thuở nào
Tình quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm dạ xôn xao lệ ưá trào..

Nỗi buồn day dứt cứ nôn nao
Một mái nhà tranh một gốc dưà
Ai thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ tiên họ mạc với ông bà?

Xuân ở xứ người buồn lắm sao
Một trời quan tái chẳng trăng sao
Tuyết rơi lất phất hồn tê tái
No đủ sao mà dạ ngẩn ngơ...?

24.1.2011 Lu Hà




Xuân Viễn Xứ
Chuyển thể thơ Mai Hoài Thu

Buồn viễn xứ vội vàng xuân đến
Tết xa nhà vương vấn sầu tư
Nỗi lòng tủi hận bơ vơ
Đêm nằm trăng gọi xôn sao gió luà

Mười năm nhỉ phai màu hương sắc
Chốn bụi hồng từng bước qua mau
Hoa xuân ngào ngạt thương đau
Nỗi niềm cô phụ trời sao tỏ tường.

Tuyết Bắc Mỹ lạnh lùng bao phủ
Thương mẹ già, người có bình an ?
Xuân về Nam Việt gió yên
Nguyện cầu hạnh phúc nước non thái hoà.

12.3.2010 Lu Hà




Còn Màu Xuân Nguyên
chuyển thể từ thơ Bùi Giáng

Kià Bùi Giáng đón chào xuân mới
Một muà xuân tê tái thương đau
Những người hành khất đi qua
Tóc xanh ai đã phôi pha bạc màu

Kể từ đó mừng nhau thế đấy
Sau bảy lăm tàn lụi cỏ cây
Bao la trời đất xa xôi
Đại dương thăm thẳm bóng người bóng mây

Hãy xiết lại bàn tay năm ngón
Cùng màu da tứ tán tha phương
Máu hồng nhuộm đỏ thê lương
Lạc nhau giưã chốn khói sương mịt mù

Người quả phụ tím màu môi trắng
Nghiến chặt răng cay đắng bao năm
Thưa rằng bạc mệnh sao cam
Non sông còn mãi xin làm cỏ cây

Hoa đào nở sương rơi cỏ mọc
Những cô hồn nháo nhác hỏi nhau
Tìm đâu bia mộ nhà ta ?
Người thân có đến hương hoa khấn thầm

Nghe gió thổi nỗi niềm du khách
Én lạc bầy đất trích chiêm bao
Đường về quê mẹ bao xa
Muà xuân ly biệt còn muà xuân nguyên ?

11.3.2010 Lu Hà




Dậy Đi Em Đừng Nuối Tiếc

"Vẫn cô đơn… trăm nghìn nuối tiếc,
Một kiếp người chua xót với lệ khô..."
Thì đứng dậy em ơi tự nhủ
Muà xuân về đón gió tình thu...

Đừng than vãn để đời đau khổ
Khóc lóc hoài nào có ích chi?
Hoa vẫn duyên má hồng vẫn thắm
Dậy đi em mà đón xuân về

Sáng hôm nay lại đọc thơ em
Lòng hỏi lòng còn đó trái tim
Đời vẫn đây ta còn sự sống
Gió mưa hoài bão tố buồn thêm

Dậy đi em chớ đừng sầu thảm
Can đảm đi cho trọn cuộc đời
Dĩ vãng qua ngừng trôi suối lệ
Hãy hiên ngang để sống làm người...!

28.1.2011 Lu Hà




Mẹ Ơi!

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương

Bài thơ như viết trong mưa
Đất trời sùi sụt nhạt nhoà trán em
Tương tư mộng tưởng êm đềm
Nhớ về cố quốc mọi miền quê hương

Xót đau phận bạc lưu vong
Tháng năm đằng đẵng má hồng phôi phai
Từng đêm thổn thức canh dài
Rèm buông gối lẻ trần ai nghẹn ngào

Ô kià! Xuân đến rồi sao?
Xuân qua xuân lại thuở nào xa xôi...
Thương thân phiêu bạt góc trời
Nơi miền Mỹ Quốc lệ rơi mấy hàng

Mười năm quá nưả xa hương
Tổ tiên còn đó họ hàng ai hay?
Me ơi! Mỗi bước đắng cay
Đầu năm nỗi nhớ vơi đầy nỉ non

Tết về lệ chảy nguồn cơn
Làm thân con gái mà buồn mẹ ơi!
Bao lần con gọi mẹ rồi
Trong mơ mẹ có nghe lời từ xa...?

8.1.2012 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét