Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Thơ Tết Chùm 14



 





Quê Hương Tôi Khổ Đau
cảm tác thơ Hoà Đàm: Quê Hương Trong Tim Em

Năm mới đến nỗi buồn vương vấn
Quê hương tôi lận đận mãi sao?
Mây đen giăng kín sông hồ
Hoàng Trường hải đảo máu đào đỏ tươi


Nhớ lối mộng một thời chan chưá
Con đường làng nở nụ đào xuân
Ông bà cha mẹ quây quần
Mà nay tan tác điêu tàn khổ đau

Ai còn mất dãi dầu mưa nắng
Bạn bè xưa đằng đẵng xa xăm
Loa rè xã hội tối tăm
Ngợi ca đảng bác tím bầm ruột gan

Đoàn hành khất trần gian ảm đạm
Khắp ba miền hắc ám ruồi xanh
Nhân tình thế thái tan tành
Bon chen kèn cưạ bạo hành nhiễu nhương

Mấy thập kỷ trùng dương xa cách
Hồn Lạc Hồng nghịch cảnh xác xơ
Tổ tiên dân tộc mịt mờ
Lòng người ly tán bên bờ diệt vong

Ôi! Tổ quốc bi thương nhỏ lệ
Tám ba năm ác quỷ tà quyền
Ươn hèn bạc nhược nhỏ nhen
Quỳ chân ngoại quốc đồng tiền thối tha

Đảng kách mạng diều hâu quạ dữ
Uống máu người nuốt cả thai nhi
Rỉ tai mã tấu thầm thì
Đầu rơi xác đổ ê chề núi sông

1.1.2013 Lu Hà




Biết Đâu Mà Về

Giao thưà em thắp nén hương
Đêm nay em khấn bốn phương đất trời
Trong Nam ngoài Bắc muôn nơi
Tổ tiên chứng giám trần ai nỗi niềm

Tình anh em dấu trong tim
Từng đêm nức nở êm đềm trở trăn
Thơ tuôn dòng lệ chưá chan
Canh Dần khuất nẻo Mão Tân lại về

Đì đùng pháo nổ tứ bề
Thương anh sầu khổ não nề tâm can
Tương tư trỗi dậy thâm trầm
Năm canh thánh thót mưa dầm nỉ non

Giao thưà chẳng có trăng ngàn
Da trời như mực muôn vàn xót xa
Mênh mông dặm thẳm bao la
Hồn nương theo gió biết đâu mà về?

Đêm giao thưà 31.12.2010 Lu Hà




Bồi Hồi Mãi Thôi

Đầu năm ngồi dậy bồi hồi
Bâng khuâng tư lự u hoài mãi thôi
Ngẫm mình như áng mây trôi
Phù du bao lớp lệ rơi mấy lần

Cam lai khổ tận vô vàn
Mà sao tôi vẫn sắt son cõi lòng
Tự do khí khái ngang tàng
Thuyền tình lận đận má hồng xôn xao

Ngũ tuần chưa hẳn về già
Tướng công Uy Viễn khi xưa thuở nào
Tám mươi tuổi hạc dồi dào
Bạc phơ mái tóc ngẩn ngơ trái đào

Tương tư vương vấn bơ phờ
Thư em gưỉ tới nôn nao tấm lòng
Chúc anh sức khoẻ tráng cường
An nhiên tự tại mây hồng vẩn vơ

Đời tôi ngụp lặn chiêm bao
Tiên Nga bồng đảo la đà biển khơi
Sáng ra tỉnh mộng than ôi!
Thương đàn kiến lưả ngậm ngùi trần ai?

Khai bút đầu xuân 2011 Lu Hà




Sụt Sùi Nguồn Cơn

Nhớ ai tôi mới lắm lời
Thư qua thơ lại mãi hoài người ơi!
Đêm Đông mộng tưởng rã rời
Côn trùng rên rỉ ngậm ngùi thở than

Thông reo liễu rủ gió ngàn
Hằng Nga dấu mặt cung đàn nỉ non
Sinh ra ở chốn trần gian
Thuyền tình bể ái trầm luân sông hồ

Lênh đênh phận gái má đào
Hồng nhan bạc mệnh u sầu chiều thu
Giờ này nàng ở nơi nao
Để tôi sớm tối ra vào ngóng trông

Vần thơ dang dở vấn vương
Hồn theo mây gió bi thương não nùng
Bao giờ tôi sẽ gặp nàng
Thơ thêm lai láng canh trường lao xao

Tiên Nga bồng đảo nôn nao
Sương mờ khói toả biết đâu mà tìm
Dương trần mưa đọng trái tim
Thiên thu gửi lại nỗi niềm trần ai

Xót xa nâng chén rượu mùi
Giao thưà vương lụy sụt sùi nguồn cơn!

Viết cho giao thưà 31.12.2010 Lu Hà




Thêm Một Tuổi Xuân

Mượt mà suối tóc đài trang
Nưả đi nưả ở dùng dằng bướm xuân
Đoan trinh yểu điệu vô ngần
Mây bay lãng đãng thông ngàn ngẩn ngơ

Chim sa cá lội lờ đờ
Kià cô thục nữ thẫn thờ chiều thu
Lưng ong phấp phới la ngà
Áo dài khoe sắc đôi màu xinh tươi

Đỏ vàng rực rỡ bồi hồi
Trăng rằm chắc hẳn đôi mươi má hồng
Cành vàng lá liễu thùy dương
Canh Dần trước cưả lấy chồng hay chưa?

Xuân thu nắng hạ sa đà
Trần gian ngắn ngủi ta bà phôi pha
Thon thon tay trắng nõn nà
Cổ cao ba ngấn chan hoà hồng nhan

Xin đừng chớ quá đa đoan
Cánh chim rộng mở muà xuân én về…

12.1.2010 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét