Tưởng rằng mình mãi bên
nhau
Nào ngờ đứt đoạn Ngân Hà rạch
đôi
Duyên tình cách trở đôi
nơi
Đường trần lầm lũi chơi
vơi biển hồ...
Qua sông phải lụy lái đò
Thắt lưng giải yếm bến bờ
rời xa
Nắng mưa dầu dãi bốn muà
Xóm làng heo hút cỏ rầu
héo hon...
Năm canh lệ đổ trào tuôn
Hàng hiên thánh thót môi
son má hồng
Ngẩn ngơ sợi chỉ tơ vương
Lá dâu rơi rụng theo dòng
sông trôi...
Người đi góc bể chân trời
Mây vàng bảng lảng xa xôi
ngàn trùng
Hỏi còn nuối tiếc nhớ
nhung
Cung đàn thuở ấy dây chùng
phím loan...
Xót xa cho một mảnh hồn
Bóng chiều cô lẻ hoàng hôn
tủi sầu
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Lăn tăn cá lội chân cầu
gió bay...
Điệp - Lan ca khúc đắng
cay
Cưả thiền cõi tục đoạ đày
tình em
Hằng Nga thổn thức bên thềm
Côn trùng rên rỉ từng đêm khóc
thầm...!
cảm tác khi đọc thơ Hương
Nguyên: Tình Đắng
4.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét