Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Tự Than Cho Đời



 
 Năm mới bâng khuâng gợn sóng lòng
Nỗi niềm sao tỏ với sông tương
Tuyết rơi dằng dặc hồn cô quạnh
Buồn tựa sông trôi lệ ưá dòng


Trời đã bắt ta phải gặp nàng
Lung linh ánh mắt nước mây giăng
Để rồi sông núi lià ngăn cách
Chỉ biết ôm sầu bao nhớ thương

Chuyện cũ lâu rồi cơn gió qua
Đằng nào năm tháng cũng phôi pha
Phải chăng muôn kiếp còn vương nợ
Vũ trụ không gian chẳng bến bờ…

Ai biết rằng ai vẫn vấn vương
Bao nhiêu mộng tưởng tiết thu đông
Thở dài ngao ngán dư dòng lệ
Nguyệt Lão xe duyên rối chỉ hồng

Trằn trọc đêm nay lại nghĩ suy
Chén sầu khi cạn lúc khi đầy
Ra đi chẳng hẹn muà thu lại
Để phụ lòng ai hạt muối đời....

Xui khéo cho nhau giưã nẻo đường
Trần gian khổ ải kiếp tha hương
Công phu đất khách tìm nơi chốn
Ai biết rằng ai chiụ lỡ làng....

Vẫn biết rằng em rất nhớ anh
Thông minh đày đoạ kẻ si tình
Xa em quả chiụ bao đau khổ
Thơ thẩn tương tư giấc chẳng lành

Mấy chục năm rồi mới hiểu ra
Em tôi chờ đợi biết bao muà
Bây giờ muôn dặm xa xôi quá
Chẳng nỡ gợi ra mối cảm sầu

Xuân đến đông tàn lạnh xứ Âu
Là muà thương gọi tháng năm xưa
Xa quê biền biệt thời trai trẻ
Gió thổi khăn rơi lật mái đầu...!

Muà xuân 2009 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét