Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Xin Chớ Phiền Lòng








tặng Nguyễn Văn Thơ

Một bài thơ viết ra
Như làn gió thoảng qua
Hăng hăng mùi bọ xít
Hương cay mờ sương khuya

Sống trong cõi trần gian
Buổi hoàng hôn suy tàn
Bóng đè lên xã hội
Thương cuộc đời lầm than

Vết seọ dài trên lưng
Hay mượn tiếng văn chương
Như lòng anh muốn nói
Bao cuộc tình thê lương

Đâu phải chỉ riêng anh
Con chim hận trời xanh
Yêu ma và rắn rết
Cắn tan giấc mộng lành

Một vần thơ xa xôi
Đeo đẳng mãi u hoài
Hư hư và thực thực
Biết nói làm sao đây?

Một cuộc tình xa xưa
Hay nhặt được ở đâu?
Trong cõi đời đen bạc
Mà viết thành ra thơ…

Tâm hồn ưa mặn mà
Những duyên dáng thiết tha
Lãng đãng vầng mây bạc
Đêm thu huyền trăng mơ

Ôi! Anh Nguyễn Văn Thơ
Bài thơ đã viết ra
Xầm xì và bàn tán
Khen chê làn gió qua

Đọc thơ mà thấy cay
Trong cay mà có say
Bồ hòn sao mà đắng
Thế gian thường xưa nay

16.11.2009 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét