Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Vùi Chôn Mảnh Tình



 
 Nỗi niềm em chẳng nói ra
Gió đưa cành trúc la đà lặng quên...?
Đường tình lạc lối tơ duyên
Bước qua xác chết ưu phiền tương tư...


Nỗi lòng anh nói khi xưa
Nhưng em hờ hững bóng tà hoàng hôn...
Thời gian nghe sóng nước cồn
Xôn xao ghềnh thác mưa tuôn đôi hàng...

Lá thu rơi rụng bên đàng
Xác xơ cành mục bẽ bàng em ơi!
Giận hờn chi nưã biển khơi
Thuyền anh chấp chới xa xôi ngàn trùng...

Ngờ đâu ánh lưả bập bùng
Sáng lên rồi tắt lạnh lùng chiêm bao
Đắng cay cay tủi phận má đào
Xót xa quân tử anh hào chinh nhân...

Đoạn trường trong cõi nhân gian
Tình yêu trong nấm mộ tàn vùi chôn
Tiếc chi cho một mảnh hồn
Trái tim thổn thức vương buồn sầu đưa...!

tương tư cảm tác từ  bài thơ đường cuả Thimyngọc Huynh: có Nỗi Niềm Riêng
1.8.2012 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét