Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Vô Duyên Bất Kiến



 
 Ngộ nhận bảo là yêu
Mà đâu phải tình yêu
Vô duyên còn vương vấn
Cho cõi đời khổ đau


Câu chuyện thành bi ai
Nhắc lại để làm chi
Chôn vùi trong dĩ vãng
Hỏi lòng sao thảng thơi?

Lạnh lùng chẳng biết đau
Giận hờn chi gió mưa
Cơn mưa thành màu nhiệm
Sét đánh chẳng lià nhau

Còn chiều mưa cuả tôi
Mang nỗi niềm xa xôi
Cách xa vài thập kỷ
Khi nàng đứng bên tôi

Mấy chục năm trôi qua
Còn đâu xanh mái đầu
Ai buộc ta phải nhớ
Bóng hoàng hôn lu mờ

Chẳng thấy giận thấy thương
Dửng dưng cõi vô thường
Ra đi không ngoảnh lại
Yêu đâu mà vấn vương

Nàng đã có người yêu
Ăn ở với người ta
Tháng năm dài săn đuổi
Khát khao tình trăng mơ…

23.11.2009 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét