Đêm qua nằm mộng mà ngờ
Bâng khuâng nhớ cảnh thuở
nào vẩn vơ
Bàng hoàng sực tỉnh giấc
mơ
Thì ra mộng mị thực hư thế
nào?
Mộng tình ảo ảnh chiêm bao
Bánh xe vạn kiếp la đà vẫn
quay
Nhớ ra trong chuyện thế
này:
Trời xanh thăm thẳm trồng
cây với nàng
Tầm tầm nở đoá hoa vàng
Ngang mày tôi đứng chiều
vương nắng tràn
Thanh cao dáng đứng tần ngần
So bề có lẽ nhỉnh hơn cái
đầu
Nhưng tôi chẳng thấy buồn
rầu
Nàng cười nhỏ nhẹ to cao đủ
rồi
Dài lưng tốn vải anh ơi
Miễn là dũng mãnh đáng trai
anh hùng
Chia tay luống những bần
thần
Ngoái đầu nhìn lại thở
than hỡi nàng
Vì sao có chuyện lạ lùng
Vội vàng nâng dậy bâng
khuâng cõi lòng
Xoay bờ vai nhỏ nghiêng
nghiêng
Người đâu gặp gỡ đoạn trường
nguồn cơn
Nỗi đau tê tái bần thần
Mẹ Cha hoàn cảnh nguyên
căn thế này
Cha em mất sớm anh ơi!
Mẹ thì guá bụa em trai lên
mười
Ngọn ngành kể lể ngậm ngùi
Cùng về thăm Mẹ đang ngồi
nấu cơm
Thiếu phụ trạc ngoại tứ tuần
Tóc mây thon thả nồng nàn
cười tươi
Nhẫn từ nhạc mẫu đoái hoài
Xin làm con rể nhà này
trăm năm
Nhà con phú hộ tiếng tăm
Nguyện xin san sưả ruộng
vườn đào ao
Sang năm thong thả muà na
Sính làm một lễ gọi là dạm
dâu
Sáng nay tỉnh dậy làm thơ
Hư hư thực thực lần dò sao
đây
Cứ trong kinh Phật mà suy
Trùng trùng duyên khởi
luân hồi nổi trôi
Thế là báo mộng một đời
Biết đâu mà chẳng có ngày
yêu thương
Trước sau tiền hậu đoạn
trường
Ứng trong duyên mộng rõ
ràng chẳng sai!
10.4.2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét