Đi sứ mà không thẹn quốc
phong
Anh hùng danh sĩ sáng triều
cương
Thuyền Vu gian trá hòng
lung lạc
Tô Vũ nào xanh vỏ đỏ lòng
Ngục tối chẳng sờn bậc trí
tôn
Trung quân ái quốc tấm
lòng son
Hung nô run sợ người quân
tử
Đày aỉ chờ dê đực đẻ con
Sớm tối bạn bầy với cỏ cây
Bức thư gửi nhạn gió mây
bay
Một mai đỗ xuống vườn cung
cấm
Hán Đế bàng hoàng đau xót
thay
Trời đất hoang vu tuyết phủ
dày
Nỗi buồn tê tái có ai hay
Bỗng đâu đưa đến người xưa
ấy
Bốn mắt nhìn nhau lệ ưá đầy…
Họ đã cô đơn thành vợ chồng
Rừng sâu rùng rợn nghiã
tào khang
Đêm đông giông bão tình ân
ái
Một bước chẳng dời bao mến
thương
Rồi một ngày kia rụng lá
tàn
Muà hoa chẳng trọn tháng
ngày xuân
Hán- Hồ hai nước thành
giao hảo
Thánh chỉ vua ban lệ ưá
tràn
Chàng phải đi rồi Tô Vũ
ơi!
Núi rừng thăm thẳm trái
tim côi
Đàn dê nhớ chủ kêu thê thảm
Gió rít hang sâu lạnh rã rời
Bi tình bi sử xót thương
đau
Lẽo đẽo tiễn đưa lệ ứa sầu
Kẻ ở người đi đường cách
trở
Người rừng thiếu phụ nhớ
trăng thu
Quan ải cỏ cây cũng héo
tàn
Quân binh uống giọt suối
phong trần
Thương người danh sĩ duyên
tiền sử
Khoảng cách ngàn năm hận
thế trần
Bốn mắt nhìn nhau đắm gửi
trao
Tháng ngày hạnh phúc phút
ly tao
Chàng về xứ sở nàng heo hắt
Thui thủi từng cơn gió tuyết
gào…
Một gói phu thê nợ núi rừng
Đường xa một chút khóc
thương lòng
Chớ quên đói khát bao gian
khổ
Đèn đỏ thành đô lạnh bóng
hồng
Nàng lại trở về hang tối
xưa
Ngoái đầu hút bóng bước
chân xa
Ổ rơm lạnh lẽo người
thương vắng
Trằn trọc hoang vu lệ ứa
trào
Chàng ở kinh thành vẳng tiếng
reo
Hai hàng văn võ giữa vương
triều
Hán vương ngự giá thân
chinh tiếp
Có biết con thơ khóc những
chiều...
Tôi viết bài thơ điển tích
xưa
Truyện tình Tô Vũ chốn
hoang xơ
Ngàn thu vằng vặc còn
thương nhớ
Thiếu phụ rừng xanh ngóng
đợi chờ...
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét