Đêm sao sáng dần lên gió lộng
Lòng trời thương cảm động
trần gian
Ô kià một dải sông Ngân
Đôi bờ sóng vỗ ngập tràn cầu
ô
Anh dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy con cò lội vực sâu
Thư cưu ảo não âu sầu chẳng
thôi
Anh rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn anh đi te tái xuống
tàu
Để em ở lại dãi dầu
Nuôi con khôn lớn mái đầu
héo hon
Chòm Bắc Đẩu ngậm hờn tủi
cực
Cũng cô đơn ở góc bên này
Bên kia vĩ tuyến đắng cay
Thân em vò võ hao gày
tháng năm
Chắc em cũng nhớ rằm trăng
sáng
Bế con thơ mong ngóng chờ
chồng
Hỏi rằng chung một khoảng
không
Nỡ sao xa cách đoạn trường
chia ly
Cũng có đêm não nề rên rỉ
Không trăng sao ti tỉ côn
trùng
Tối đen buồn bã vô cùng
Chập chờn đom đóm hãi hùng
đêm thâu...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn
Bính: Đêm Sao Sáng
29.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét