Tôi vẫn nhớ mà sao chẳng
muốn
Thấy người tôi yêu nhuốm nắng
chiều
Phập phồng mong đợi bao
nhiêu
Đưa tay hứng gió hương Kiều
thanh cao
Tôi thích nép mình vào
cánh cưả
Nhìn dáng nàng chan chưá
thướt tha
Bước đi ngượng nghịu mặn
mà
Lâng lâng rạo rực bóng tà
đắng tây
Có lần bỗng dâng đầy mạch
máu
Người tôi yêu đôi má đỏ bừng
Ngoài kia sóng vỗ lưng chừng
Lá vàng theo gió ngập ngừng
lại bay
Cũng có lúc men cay sầu tủi
Một mình tôi thui thủi cô
liêu
Gặp nàng tôi giả bộ kiêu
Sá gì cô gái mĩ miều đáng
yêu
Rồi hối hận liêu xiêu chuếnh
choáng
Thấy người yêu thấp thoáng
bên bờ
Nhẹ nhàng cởi tấm hoa đào
Vốc tay đáy nước dạt dào
xôn xao
Tôi đâu muốn đoạ đầy thân
xác
Lén nhìn theo từng bước Tiểu
Kiều
Phải tôi hay mắc cỡ nhiều
Nõn nà sắc đẹp tiêu điều
hoàng hôn...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử:
Tôi Không Muốn Gặp
25.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét