chuyển thể thơ Nguyên Thạch:
Bao Giờ Trở Lại
Tháng tư trái chín ven rừng
Trường Sơn dưới ánh trăng
vàng ngẩn ngơ
Cô hồn tử sĩ bơ vơ
Cuốc nghe tiếng vọng bên bờ
sầu than.
Dak Nông giặc chiếm nhà
tan
Vườn rau luống cải tro tàn
mái gianh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh
Lững lờ Sông Luỹ hôi tanh
bóng ruồi...
Dép râu mũ cối đười ươi
Xóm làng xơ xác ngậm ngùi
khổ đau
Nhớ người năm tháng đợi chờ
Những ai biền biệt thế cờ
đỏ đen...
Nỗi niềm gửi bóng chinh
nhân
Aỉ xa vương vấn tấm thân
phong trần
Hồn thơ gửi bóng trăng huyền
Có em trải tóc môi son má
hồng.
Còn anh múc ánh trăng vàng
Tắm em như thuở trần truồng
ấu thơ
Đêm nay trăng đã lên cao
Chòi canh ôm súng hiu hiu
não nùng.
Thương em bươn bả cánh đồng
Ruộng xanh trâu nái xóm
làng hậu phương
Luá vàng quẩy gánh oằn
lưng
Góp công gìn giữ quê hương
giống nòi.
Anh đi khắp nẻo sơn kê
Lòng riêng tình nước cả
hai bộn bề
Hẹn về kết bái phu thê
Người yêu mong đợi trăng
thề nỉ non !
Giang sơn tiếng gọi vang rền
Vì dân vì nước bước chân
quân hành
Quyết tâm bảo vệ hoà bình
Lương tâm thời đại hành
tinh nhân quần.
19.7.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét