chuyển thể thơ Trấn Văn
Lương: Khúc Tình Ca Trên Cát
Trăng sóng sượt loã lồ hơi
thở
Chim quen đường bám víu từng
xâu
Lá bàng lác đác trên đầu
Rong rêu phố chợ mặn mà cá
hong
Bến chài vắng não nùng
giun dế
Xóm đạo nghèo tê tái màn
đêm
Đèn dầu lốm đốm hom hem
Đung đưa gió thổi cánh rèm
buồn thiu
Ôi sầu thảm đìu hiu leo lắt
Tháp giáo đường lả lướt
phi lao
Ngậm ngùi lữ khách nao nao
Vẳng nghe khúc hát thuở
nào sầu tư...
Cơn gió lốc bài ca ký ức
Cưả thời gian tấm tức cơn
mê
Hình hài lếch thếch kéo về
Dìu nhau đùn lối não nề trần
gian
Đã xa lắm ngày xuân tuổi
trẻ
Đứng bên nàng lặng lẽ bâng
quơ
Thẹn thùng xao xuyến vu vơ
Dáng hồng bối rối ngây thơ
lưã lần...
Sân cát bỏng trường tan trống
dội
Đám trai khờ lụi đụi chen
nhau
Đuổi theo bóng nhỏ cho mau
Nắng sầu lay động trên đầu
mây bay
Đâu có biết đắng cay trải
rộng
Chỉ gặp nhau lối mộng đơn
côi
Ngập ngừng chưa dám hé môi
Chôn vùi dĩ vãng những lời
yêu thương
Tuổi thơ ấu vấn vương cây
cỏ
Trẻ mục đồng tháng đỏ rong
chơi
Ngẩn ngơ một thoáng rồi
thôi
Đôi chân mải miết băng đồi
xăm xăm
Ngày nghỉ học miệt vườn khắp
lối
Lầu ông Hoàng vách núi
cheo leo
Phú Hài chảy dãi hàng keo
Dấu bèo trôi nổi leo trèo
đầm ao
Đàn gái nhỏ nhụy tơ hoa nở
Hương thơm nồng hối hả
sang sông
Trai làng luýnh quính đứng
trông
Thương con bướm trắng tiếng
lòng quạnh cô
Mộng vưà nhú mầm tơ đã héo
Giày chiến binh quần đảo rừng
sâu
Tình đầu chưa trọn một câu
Vũng lầy ma quái mịt mù
sương rơi
Thân sống sót nưả đời tê
tái
Người lạ người e ngại nhìn
nhau
Lưả lòng tắt ngấm từ lâu
Năm canh rền rĩ âu sầu dế
ca
Cây xơ xác bốn muà cỏ uá
Nhúm sao mờ nhạt nhẽo
trong mây
U hoài len lén bàn tay
Men theo kẽ đã gai gày
xanh xao
Gió vùng vẫy biển gào lồng
lộn
Đêm lao xao tủi hận trăng
già
Dã tràng xe cát xót xa
Thương người trần thế tình
ca dập vùi...
15.11.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét