Mới một thoáng mà sầu ly
biệt
Hồn anh theo mải miết bóng
đi
Nôn nao hương gió xuân thì
Bâng khuâng lưu luyến tìm
gì bên em...
Thơ em cũng như miền trăng
dậy
Sóng ái tình xô đẩy cát bờ
Lâng lâng mềm mại liễu tơ
Âm thầm nghe tiếng gió ru dạt dào
Anh đã đọc nghẹn ngào tê
tái
Ngàn kim châm buốt nhói da
đau
Mê man cuồng dại âu sầu
Hồn thơ chan chưá ngập màu
tím đen
Thơ ngậm cứng tiếng rên ảo
não
Máu về tim điên đảo láng
lai
Âm vang dội khắp trần ai
Oán hờn định mệnh tuyền
đài vùi chôn
Em có nghe trào cơn sầu tủi
Tình anh điên hắt hủi cuồng
say
Thẫn thờ lảm nhảm suốt
ngày
Không gian van lạy đắng
cay thất thường
Những ngày khổ con đường
ngõ cụt
Mây lam chiều tất bật buồn
trôi
Nhạc vàng rơi rụng tả tơi
Muà thu lơi lả thương đời
hắt hiu
Anh đứng cách ngậm ngùi
khoảng cách
Lặng nhìn trông thấy cảnh
hoa cười
Lòng anh rung động bồi hồi
Mà hồn anh chết ở nơi cuối
trời...!
thơ cảm tác từ thơ Hàn Mạc
Tử: Lưu Luyến
6.9.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét